Hiển thị các bài đăng có nhãn Cười với Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cười với Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011


Đến Chúa cũng không nhận ra


Trong một giấc mơ thấy Chúa, bà lão 75 tuổi hỏi mình còn được sống bao lâu nữa. Chúa bảo bà còn thọ tiếp 25 năm. Sau giấc mơ đó, bà lão đến thẩm mỹ viện căng da, sửa mũi, cắt mí mắt, hút mỡ bụng... Trên đường trở về nhà, bà bị một chiếc xe hơi cán chết. Lên đến thiên đàng, gặp Chúa, bà lão hậm hực:
- Ông làm ăn cái kiểu gì vậy? Làm tôi tốn tiền sửa sang, vỡ hết kế hoạch!
- Chúa vò đầu bứt tai: Là bà đấy ư? Bà khác trước quá, nên tôi đã không nhận ra!
==========================================================================

Bài học về tội nói dối


Một ông mục sư nói với các giáo dân:
- Tuần tới tôi sẽ thuyết giảng về tội nói dối. Để giúp các bạn nhanh chóng nắm được vấn đề, tôi muốn tất cả đọc trước chương 17 quyển Mark.
- Chủ nhật sau đó, để mở đầu bài giảng, mục sư liền yêu cầu những người đã đọc chương 17 quyển Mark giơ tay. Tất cả đều giơ tay. Ông mục sư cười và nói: Tốt! Bây giờ tôi sẽ tiến hành bài giảng về tội nói dối. Quyển Mark chỉ có 16 chương...

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Cười Free


 
1.Vị thanh tra ko co' trí khôn
Tại Ba Lan, thời các trường học còn dạy chủ nghĩa vô thần, một vị thanh tra đến thăm một lớp học, muốn dạy học sinh bài học "Không có Thượng Đế", nên yêu cầu vị giáo sư xuống cuối cùng lớp học.
Vị thanh tra cầm một viên phấn giơ lên, hỏi các em học sinh:"Các em có thấy viên phấn nầy không?", các em đồng thanh đáp:"Dạ thấy".
Kế đó, vị thanh tra chỉ tấm bảng đen, rồi hỏi:"Các em có thấy tấm bảng đen ở đây không?", các em đồng thanh đáp:"Dạ thấy". Sau đó, vị thanh tra nhìn xuống vị giáo sư đang đứng cuối cùng lớp rồi hỏi:"Các em có thấy vị giáo sư đang đứng phía dưới lớp đó không?",các em nhìn về phía sau, rồi đồng thanh trả lời:"Dạ thấy".
Cuối cùng vị thanh tra hỏi:"Các em có thấy Thượng Đế không?" Các em ngơ ngẩn nhìn nhau rồi đáp:"Dạ thưa không thấy".
Vị thanh tra kết luận:"Các em nhìn thấy viên phấn, các em nhìn thấy bảng đen, các em nhìn thấy giáo sư của các em, có nghĩa là viên phấn, bảng đen, giáo sư là sự vật hiện hữu, có thật. Còn các em không thấy Thượng Đế, có nghĩa là Thượng Đế không có thật hay không hiện hữu.
Sau khi viên thanh tra kết luận như thế, vị giáo sư từ phía dưới lớp đi lên, xin phép vị thanh tra cho mình lặp lại cho các em học sinh những điều mà vị thanh tra vừa hỏi. Vị giáo sư hỏi:
- Các em có thấy viên phấn thầy cầm trên tay đây hay không?
- Dạ thấy.
- Các em có thấy bảng đen đây không?
- Dạ thấy.
- Các em có thấy vị thanh tra đang đứng đây không?
- Dạ thấy.
- Các em có thấy trí khôn của vị thanh tra không?
Các em ngơ ngẩn nhìn nhau rồi đáp:
- Da không thấy.
Vị giáo sư kết luận:"Các em nhìn thấy viên phấn, thấy bảng đen, thấy vị thanh tra, có nghĩa là viên phấn, bảng đen và vị thanh tra là những sự vật hiện hữu, có thật. Còn các em không thấy trí khôn của vị thanh tra, có nghĩa là vị thanh tra không có trí khôn, và vì vị thanh tra không có trí khôn nên mới nói với các em là không có Thượng Đế
2. Bai` giang?
Có một sinh viên vừa tốt nghiệp trường thần đạo, được cử về một Hội Thánh để giúp đỡ. Anh ta được Mục sư quản nhiệm Hội Thánh mời giảng trong buổi nhóm sáng Chúa Nhật. Đến ngày Chúa nhật, vì lần đầu tiên giảng trước Hội Thánh nên anh rất lo lắng và hồi hộp. Anh đứng lên bục giảng sau một lúc yên lặng anh nói: " Kính chào tất cả các con cái Chúa, quý vị có biết tôi sắp giảng gì không?", cả hội chúng đều lắc đầu, anh tiếp tục:" Quý vị không biết tôi sắp giảng gì, và tôi cũng không biết tôi giảng gì!!!". Nhưng Mục sư quản nhiệm Hội Thánh lại tiếp tục mời anh sinh viên tiếp tục giảng một lần nữa vào tuần sau.Tuần sau, anh sinh viên lại bước lên bục giảng. Sau một vài phút yên lặng, anh lại cất tiếng:" Kính chào tất cả các con cái Chúa, Quý vị có biết tuần này tôi sẽ giảng gì không?". Lần này cả nhà thờ đều gật đầu. Anh Sinh viên lại nói tiếp:" Vì tất cả quý vị đều biết tôi sắp giảng gì cho nên tôi không cần giảng nữa" nói xong anh ta lại bước xuống. Mục sư quản nhiệm Hội Thánh lại kiên nhẫn mời anh tiếp tục vào tuần sau. Chúa nhật tiếp theo, khi bước lên bục giảng, anh ta vẫn hỏi mọi người câu hỏi mà hai lần trước anh đã hỏi:" Quý vị có biết tôi sắp giảng gì không?". Lần này, trong nhà thờ có người lắc đầu cũng có người gật đầu. Anh ta tiếp:" Vâng, vậy xin mời những người biết tôi sắp giảng gì nói lại cho những người chưa biết" !!!!
3. Bai` giang? cuoi`
Có một ông Mục sư, hay lấy 1 số ví dụ, thường gây cho hội chúng cười.
Một số người bực mình lên hỏi Mục sư rằng:
-Tại sao lúc nào Mục sư cũng thường lấy một số ví dụ làm cho HT cười không vậy?. Ông không sợ mắc tội với Chúa hả.
Mục sư trả lời:
-Anh thử nghỉ coi một bài giảng làm cho người khác cười thì có phải tội sẽ nhẹ hơn khi một bài giảng làm cho cả HT buồn ngủ.
4. 60 năm ngày cưới
Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà: “Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé”.
Cụ bà đồng ý.
Chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: “19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé”.
18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.
19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h… 20h30… 21h, hết kiên nhẫn vì lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: “Sao bà không ra?”
Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít: “Má không cho em đi”..
(sưu tầm)

Sợ Vợ



Khi chết mọi người sẽ được lên thiên đàng gặp chúa trời để biết ai sẽ xuống địa ngục và sẽ ở lại thiên đàng. Chúa trời gọi thánh Pie dẫn các bà vợ đi nơi khác, chỉ còn lại các ông chồng,chúa trời liền phán :

” Ai sợ vợ thì đứng qua bên trái,còn ai không sợ vợ thì đứng qua bên phải”.

Lập tức nhóm đàng ông dạt hết qua bên trái, duy nhất chỉ có một người đàn ông đứng bên phải. Chúa trời rất ngạc nhiên và tự hào nói :

” Con đúng là con trai của ta,con có thể cho ta biết tại sao con đứng bên phải không?”.

Chàng trai trả lời :

” Dạ tại nó (vợ) kêu con đứng bên phải “

(st)

Chúa Làm Con Chia Trí



Có một ông thầy giúp xứ rất nghịch ngợm. Một hôm có bà cụ già đến quỳ cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ trong nhà thờ.


Bà cụ cầu nguyện rất lâu và sốt sắng lắm. Gặp phải lúc ông thầy giúp xứ rảnh rỗi không có việc gì làm, nên nổi hứng muốn chọc phá bà cụ.


Ông thầy rón rén đến núp phía sau nhà tạm, rồi lên giọng:

- Này bà cụ, ta là Giêsu đây, bà hãy nói chuyện với ta một chút.

Bà cụ vẫn tiếp tục cầu nguyện với Đức Mẹ. Ông thầy nghịch ngợm kia thấy bà cụkhông trả lời mình đành lập lại một lần nữa:

- Ta là Chúa Giêsu đây, muốn nói chuyện với bà!

Bà cụ vẫn cứ tỉnh bơ quỳ cầu nguyện với Đức Mẹ. Ông thầy tức mình lắm liền nói to hơn nữa:

- Giêsu muốn nói chuyện với bà, bà có nghe không?

Lúc đó bà cụ mới quay sang phía nhà tạm đáp lại một cách hùng hổ rằng:

- Con đang nói chuyện với Mẹ của Ngài mà tại sao Ngài lại làm con chia trí quá vậy?

Bài Giảng Cha Xứ




Có một cha chánh xứ nọ rất lười giảng. Một ngày kia trong Thánh Lễ, sau khi đọc Phúc Âm xong cha bắt đầu bài giảng của mình bằng câu hỏi:

- Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng tuần trước của tôi không?

Giáo dân thành thật trả lời: "Thưa không!"

Nghe vậy ngài liền đáp lại: "Nếu không nhớ thì tôi giảng làm gì", và trong bụng ngài mừng thầm vì đã thoát được bài giảng tuần này.

Qua Thánh Lễ tuần sau, trước khi giảng cha lại hỏi giáo dân: "Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng của tôi cách đây 2 tuần không?"

Giáo dân nghĩ bụng nếu trả lời không thì cha lại không giảng nên mọi người cùngđồng thanh đáp: "Thưa có."

Vị linh mục lại nói: "Đã nhớ rồi thì tôi không cần phải giảng nữa!"

Đến tuần thứ 3, đến bài giảng cha lại hỏi giáo dân: "Ông bà anh chị em có nhớ bài giảng của tôi cách đây 3 tuần không?"

Giáo dân suy nghĩ thấy rằng trả lời "có" cha xứ cũng không giảng, trảlời "không" ngài cũng không giảng, vậy thì làm sao bây giờ? Họliền nghĩ ra một cách hay: Một bên thưa "có", một bên thưa "không".

Cha xứ liền nói: "Vậy ai quên thì hãy hỏi những người còn nhớ giảng lại cho mà nghe!"

Giáo dân: !!!



(st)

Bộ Râu Đem Lại Niềm Tin



Sắp phải trải qua một ca phẫu thuật khá nặng nên lúc bước lên bàn mổ, bệnh nhân rất lo lắng. Khi tiến hành gây mê, bác sĩ trấn an anh ta:

- Anh đừng lo, tất cả rồi sẽ ổn thôi. Anh có nhìn thấy bộ râu của tôi không? Khi thức dậy, anh sẽ thấy tôi vẫn ở bên anh với bộ râu này.
Bệnh nhân bắt đầu ngấm thuốc mê, bộ râu của bác sĩ nhoè dần và đi vào giấc ngủ. Khi mơ màng tỉnh lại, quả nhiên hình ảnh đầu tiên người bệnh cảm nhận được vẫn là bộ râu. Nhớ đến lời bác sĩ đã nói, anh run rẩy quờ lấy bàn tay ông ta:

- Ôi! Ông bác sĩ có chòm râu phúc hậu, cảm ơn ông đã đem lại niềm tin cho tôi.

- Thôi nào, con hãy bình tĩnh, mọi chuyện đã qua rồi. Ta là Thánh Phêrô đây!



(st)

Lời Cầu Nguyện Của Người Đàn Bà



Lạy Chúa, xin ban cho con sự khôn ngoan, tình yêu thương và tính nhịn nhục.

Con cần sự khôn ngoan để hiểu được chàng.

Con cần tình yêu thương để tha thứ cho chàng.

Con cần tính nhịn nhục để chịu đựng được tính nết thất thường của chàng.

Con không dám xin thêm sức mạnh vì e rằng có ngày con sẽ đập chàng chết tươi.

(st)

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Cuộc Tranh Luận Vĩ Đại

Vài thế kỷ trước, Giáo hoàng ra lệnh rằng tất cả mọi người Do Thái phải rời nước Ý. Tất nhiên là có một sự phản đối rộng rãi từ phía cộng đồng người Do thái, cho nên GH quyết định sẽ có một cuộc thương lượng. Ông sẽ tranh luận về tôn giáo với lãnh đạo của cộng đồng Do Thái. Nếu vị lãnh đạo của người Do Thái thắng, họ sẽ được phép ở lại. Nếu GH thắng, Người Do Thái sẽ phải ra đi.

Cộng đồng Do thái họp và chọn ra một giáo sĩ có tuổi, Moishe, để đại diện cho họ trong cuộc thương thuyết. Tuy nhiên giáo sĩ Moishe thì lại không biết nói tiếng Latin và Giáo hoàng thì lại không biết nói Yiddish (tiếng cổ của Do Thái). Do đó họ quyết định cuộc thương thuyết sẽ diễn ra trong im lặng.

Ðến ngày thương thuyết, Giáo hoàng và giáo sĩ Moishe ngồi đối diện với nhau trong chừng một phút rồi Giáo hoàng giơ tay lên chìa 3 ngón tay ra. Moishe quay ra sau nhìn và đưa một ngón tay lên. Tiếp theo, Giáo hoàng vẫy ngón tay ra hiệu quanh đầu. Giáo sĩ Moishe chỉ xuống đất ngay chỗ ông ta ngồi. Giáo hoàng mang ra một cái bánh thánh và một ly rượu. Moishe lấy ra một quả táo.

Ðến lúc đó, Giáo hoàng đứng dậy và nói, "Tôi đã thua trong cuộc thương thuyết này. Người Do Thái có thể ở lại."

Sau đó, các giáo chủ xúm lại quanh Giáo hoàng và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Giáo hoàng nói, "Ðầu tiên ta đưa ba ngón tay lên để tượng trưng cho Chúa ba ngôi. Ông ta đáp lại bằng cách đưa một ngón tay để nhắc nhở rằng chỉ có một Thiên Chúa chung duy nhất cho cả hai tôn giáo. Ta liền vẫy ngón tay vòng quanh để cho ông ta thấy Chúa ngự trị ở quanh tất cả chúng ta. Ông ta đáp lại bằng cách chỉ ngón tay xuống đất để nói rằng Chúa cũng ở ngay đây với chúng ta. Ta lấy rượu và bánh thánh ra để nói rằng Chúa lượng thứ cho những tội lỗi. Ông ta lôi quả táo ra để nhắc ta về tội lỗi lúc ban đầu của Adam và Eva. Ông ta đã trả lời được mọi thứ. Ta còn có thể làm gì được nữa?"

Trong khi đó cộng đồng người Do Thái tụm lại thành đám đông quanh giáo sĩ Moishe hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. "à", Moishe nói, "đầu tiên ông ta nói với tôi, "Người Do Thái các người có 3 ngày để biến khỏi nơi đây." Thế là tôi liền bảo ông ta, 'Tuỳ ngài thôi'. Ông ta liền nói với tôi rông toàn bộ thành phố sẽ sạch bóng người Do Thái. Tôi bảo với ông ta là "Nghe đây này Giáo hoàng, Người Do Thái...chúng tôi sẽ ở đây!".

"Và tiếp theo là gì?" một phụ nữ hỏi.

"Ai mà biết được?", giáo sĩ Moishe đáp. "Chúng tôi nghỉ ăn trưa."

Nguồn bài http://www.goctamhon.com/#ixzz1Wiq2LxhO