Hiển thị các bài đăng có nhãn Quà Tặng Cuộc Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quà Tặng Cuộc Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Câu chuyện nhân quả tại đại học Standford năm 1982


Đây là một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại trường đại học Standford
Một sinh viên 18 tuổi đang cố xoay sở để trả học phí. Cậu mồ côi và không biết nhờ cậy vào ai để xin tiền. Rồi cậu nghĩ ra một cách thật hay ho. Cậu và một người bạn quyết định tổ chức một buổi hòa nhạc tại trường để gây quỹ kiếm tiền trả học phí cho cả hai.
Họ tìm đến nhà dương cầm nổi tiếng Ignacy J. Paderewski. Ông bầu của nhạc sĩ yêu cầu các cậu phải đảm bảo thanh toán một khoản thù lao là 2.000$ cho buổi độc tấu dương cầm. Giao kèo được thỏa thuận và hai cậu sinh viên bắt tay tổ chức để buổi biểu diễn được thành công.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg cau chuyen nhan qua Câu chuyện nhân quả tại đại học Standford năm 1982
Ngày trọng đại đó rồi cũng đến. Paderewski biểu diễn tại Standford. Nhưng không may, hai bạn trẻ không thể xoay sở để bán hết số vé. Tổng số tiền mà họ thu được chỉ vỏn vẹn 1.600 $. Thất vọng, họ tìm đến Stanford để giải thích hoàn cảnh của họ. Hai cậu sinh viên trao hết 1.600$ cho Paderewski cùng tấm chi phiếu 400$ cho khoản tiền còn thiếu với lời hứa rằng họ sẽ tranh thủ thanh toán tấm séc này sớm nhất..
Paderewski nói, “Không, việc này không thể chấp nhận được.” Ông xé tấm chi phiếu, đưa lại 1.600 $ cho hai cậu sinh viên và nói: “Đây là 1.600$. Hãy thanh toán mọi chi phí mà các bạn còn thiếu nợ, giữ số tiền mà các bạn cần để thanh toán học phí, tôi chỉ lấy phần tiền còn dư.” Hai cậu sinh viên ngạc nhiên và rối rít cám ơn Paderewski.
Nó chỉ là một nghĩa cử nhỏ bé thể hiện một tấm lòng tử tế, nhưng rõ ràng cho thấy rằng Paderewski là một con người có nhân cách lớn.
Tại sao ông ta phải giúp hai thanh niên mà ông chẳng hề quen biết. Chúng ta ai cũng tình cờ gặp những tình huống như vậy trong đời mình. Và hầu hết chúng ta chỉ nghĩ: “Nếu giúp họ, chuyện gì sẽ xảy ra cho ta?” Nhưng những con người vĩ đại thì lại nghĩ rằng: “Nếu ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra cho họ?” Họ giúp và không mong có sự đền đáp. Họ làm điều đó vì họ cảm thấy rằng đó là một việc đúng cần phải làm.
Paderewski sau đó trở thành Thủ tướng của Ba Lan. Ông là một nhà lãnh đạo tài ba nhưng không may, chiến tranh Thế giới xảy ra, Ba Lan bị tàn phá. Hơn 1,5 triệu người dân trong nước lâm vào cảnh đói và không có tiền để cung cấp cái ăn cho họ. Paderewski không biết cầu cứu ở đâu, ông quyết định tìm đến Tổ chức Cứu trợ Lương thực Hoa Kỳ để xin giúp đỡ. Lãnh đạo của tổ chức này lúc bấy giờ là Herbert Hoover, sau này trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Hoover đồng ý giúp và nhanh chóng gửi hàng tấn ngũ cốc để cứu đói cho người dân Ba Lan.
Thảm họa được đẩy lùi. Thủ Tướng Paderewski cảm thấy nhẹ nhõm. Ông quyết định sang Mỹ gặp Hoover để đích thân cảm ơn. Khi Paderewski bắt đầu nói lời cảm ơn Hoover vì nghĩa cử cao thượng của ông, thì Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi, thưa Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ câu chuyện này, nhưng vài năm trước, ngài đã giúp hai cậu sinh viên trẻ tuổi tiếp tục học đại học tại Hoa Kỳ, và tôi là một trong hai sinh viên ấy.”
GocTamHon.org (St)

Chân Dung Của Con Trai


Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh. Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.”
Góc Tâm Hồn chavscon zps12388b92 Chân dung của con trai!
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”
Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”
Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”
Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $100?”
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $50?”
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $40?”
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”
Người điều khiển nói “$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”
Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”
GocTamHon.org (Sưu tầm)

Giúp Người, Giúp Chính Mình


Trên chuyến xe bus cuộc đời đông đúc, để không ngã, mọi người phải học cách chia sẻ và nương tựa vào nhau.
Một chú chuột nhìn qua vách nhà, thấy bác nông dân và vợ đang hí hoáy mở một cái hộp. Chú hí hửng chắc hẳn trong hộp là món đồ ăn rất ngon. Nhưng ngay sau đó, chú hốt hoảng khi phát hiện ra đó là một chiếc bẫy chuột. Chú lao ra sân la toáng lên:
- Có một cái bẫy chuột trong nhà, có một cái bẫy chuột trong nhà!
Chị gà mái đang thủng thẳng bới giun trong vườn nghe thấy chỉ nghếch đầu lên và nói:
- Này chuột, cái bẫy chuột ấy quả thật là rất ghê gớm. Nhưng nó chỉ ghê gớm với cậu thôi. Còn với tôi thì nó chẳng có liên quan gì. Làm sao tôi có thể bị sa chân vào một cái bẫy chuột được.
Chú chuột liền chạy đi kể lể về cái bẫy với chị heo trong chuồng:
- Chị heo, có một cái bẫy chuột trong nhà. Nó thật là khủng khiếp!
Chị heo ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Ta rất hiểu cho cậu, nhưng chuột này, nó thì có ảnh hưởng gì đến ta? Ta sẽ cầu nguyện cho cậu không bị vướng vào cái bẫy đó.
Cậu buồn bã đến gặp bác bò, nhưng cũng chỉ nhận được thái độ tương tự: “Bác rất hiểu cháu đang lo sợ như thế nào. Nhưng mà ta cũng chẳng giúp được gì. Hãy đi đứng cẩn thận con trai”.
Chú chuột thở dài một tiếng, rồi lặng lẽ quay vào nhà, nằm đối diện chiếc bẫy nguy hiểm. Chú miên man trong những suy nghĩ về chiếc bẫy, về một ngày nào đó chẳng may mình bị bẹp dí trong chiếc bẫy kia… rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bỗng nửa đêm, một tiếng la thất thanh khiến chú giật mình tỉnh giấc, trước đó là tiếng của chiếc bẫy sập lại. “Ôi trời, có người anh em nào của ta đã gặp nạn rồi sao?”, chú nghĩ bụng.
Thì ra đó là tiếng hét của vợ người nông dân. Nghe tiếng động, bác gái vội vàng xuống nhà xem có con chuột nào bị dính bẫy. Nhưng trời tối quá, bác không ngờ rằng, kẻ bị sập bẫy lại là một con rắn độc. Trong lúc mon men đến gần cái bẫy bác gái đã bị nó cắn vào chân.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg anh bai 1 Giúp người, giúp chính mình
Bác nông dân vội vàng đưa vợ đến bệnh viện. Khi trở về, bác gái bị lên cơn sốt. Bác trai nhớ là ăn cháo có thể hạ sốt nên ra vườn cắt tiết chị gà mái để lấy nấu cháo cho vợ ăn. Nhưng bệnh tình của bác gái vẫn không giảm chút nào. Bạn bè, hàng xóm đến hỏi thăm. Bác trai phải thịt chị heo để lấy thức ăn mời mọi người dùng cơm. Thật không may, sau nhiều ngày chống chọi với bệnh tật, vợ bác nông dân đã qua đời. Vì họ hàng đến hỏi thăm, phúng viếng rất đông nên bác phải mổ bác bò để có đủ thức ăn đãi khách.
Cuộc sống là những vòng dây kết nối chặt chẽ giữa người với người. Đôi khi bạn nghĩ, khó khăn, rắc rối của người này chẳng liên quan đến mình; nhưng rất có thể, nó sẽ liên lụy đến bạn theo một cách nào đấy. Vậy nên, đừng thờ ơ, lãnh cảm hay vô tâm trước khó khăn của người khác, vì giúp người cũng là giúp chính mình.
GocTamHon.org (via Linh Hoa – Dịch từ Motivational Stories)

Bài Học Về Sự Nóng Giận


Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.
Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”
Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.
Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.
“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”
Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn.
Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường.
Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”
Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.
Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg samurai Bài học về sự nóng giận
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”
Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.
“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
GocTamHon.org (St)

Sống Đủ Để Là Chính Mình


Đủ tự tin với những gì mình đang có, để được tiếp thêm động lực hoàn thành tốt mọi thứ, để khẳng định bản thân…
“Đủ” để tránh những lúc ta cảm thấy tự ti với chính mình.
Cũng như “đủ” để biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu, để không tự kiêu với tất cả.
Đủ mạnh mẽ để tự vực mình đứng lên sau khi ngã và gắng sức vượt qua mọi khó khăn.
Một trái tim quá yếu mềm sẽ khiến bản thân mệt nhoài sau mỗi lần ngã gục và không còn đủ sức để đứng dậy mà bước tiếp. Mọi nỗi đau, mọi thất bại, mọi sự tuyệt vọng chỉ là một điểm dừng chân bé nhỏ trên suốt một chặng đường dài. Nếu muốn đặt chân đến điểm cuối của con đường, chúng ta sẽ phải tự mình bước đi, và đi với một trái tim đủ sức.
Đủ vị tha để ngắm nhìn cuộc sống với một ánh mắt lạc quan.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg 211015GTTsongdudelaminh f0955 Sống Đủ Để Là Chính Mình
Cuộc đời này sẽ quá dài với những toan tính và bon chen, và sẽ quá ngắn ngủi với sự chân thành cùng những điều giả dối nếu bạn nhìn nó dưới con mắt của một kẻ không biết đến thứ tha. Nên hay thử một lần mỉm cười và rộng lòng với những con người đã cúi đầu nhận lỗi, bạn sẽ thấy cuộc đời này vẫn đẹp biết bao…
Đủ hoài bão để sống trọn cuộc đời mình với những giấc mơ, để không phí hoài hay dang dở con đường của chính mình với những tháng ngày không mục đích.
Bàn chân vô định có thể sẽ khiến bạn đi lạc, rất dài và sẽ rất xa… nhưng những ước mơ không bị từ bỏ có thể đưa bạn trở lại. Có lẽ ai cũng đang sống cho mình một cuộc sống với nhiều những ước mong, nhưng hãy biết “đủ” để không tự đưa mình quay về với rất nhiều ảo vọng…
Đủ niềm tin để tự vẽ màu hồng cho bức tranh cuộc sống dù những mảng xám có nhiều đến bao nhiêu.
Đủ màu sắc để không bị trộn lẫn với bất kì một ai đó khác…
Đủ nhạy cảm để trái tim mình không dễ bị tổn thương…
Đủ tinh tế để không vô tâm và hững hờ trước cuộc sống…
Sống đủ để là mình, là chính bản thân mình chứ không phải để trở thành người khác!
GocTamHon.org (St)

Gã Ăn Xin


Gã lên xe buýt. Trông gã không đến nỗi nào khổ sở. Mặc quần jean, mấy lớp áo len nhìn cực kì ấm áp. Gã chìa cái mũ lưỡi trai của gã ra trước mặt mọi người trên xe. Cái mũ của gã nhìn cũng khá xịn. Khá nhiều người đưa tiền cho gã. Tôi nhìn chằm chằm vào gã. Trông gã không già lắm, khoảng 50 tuổi gì đó.
Gã tiến đến phía cuối xe buýt nơi tôi ngồi. Tôi ngồi ghế bên trong và cố tính ngoảnh mặt về phía cửa sổ để tỏ thái độ không quan tâm đến gã. Và đúng như dự đoán của tôi, gã xuống tại điểm tiếp theo để chuẩn bị lên một chiếc xe khác… vòi tiền.
Với kinh nghiệm của tôi thì gã có tới 90% là đóng giả ăn xin. Một vài bạn nữ ngồi phía đằng sau tôi cũng bình phẩm về bộ quần áo của gã là không đến nỗi nào, tức là không giống ăn xin.Tuy nhiên, tôi khá bất ngờ khi có khá nhiều người đưa tiền cho gã, có lẽ họ chưa có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này.
Trước khi gã xuống xe, trong đầu tôi chợt nảy ra ý định theo dõi gã. Tôi rất muốn lật tẩy bộ mặt của gã. Tôi có máu điều tra, thích làm thám tử (lolz). Trước đây tôi cũng từng theo dõi một mụ ở trường Bách Khoa. Nhưng lần này tôi thấy một rào cản khá lớn. Đó là gã sẽ lên từng xe buýt một, rồi biết đâu còn di chuyển sang khu vực khác. Tôi sẽ mất khá nhiều thời gian, thậm chí tiền nếu theo dõi gã. Tôi lại không mang tiền lẻ trong người (mang đúng 2k gửi xe) và đang trên đường đến gặp một người bạn. Trong phút chốc, tôi từ bỏ ý định theo dõi gã, tôi nhìn gã xuống xe buýt còn mình thì ngồi trên xe nhìn chằm chằm khó chịu về phía gã.
***
Tôi còn nhớ một lần bố tôi kể về một người ăn xin. Khi đó ông nội và bố tôi đang đóng gạch ở lò. Trời mưa. Bố và ông chạy cơn mưa, cất dọn gạch để khỏi bị mưa (nếu gạch chưa nung mà bị mưa thì sẽ hỏng, tôi nghĩ thế vì nó vẫn đang là đất). Một lão ăn xin đến nài nỉ xin ông nội tôi. Ông tôi bảo:
- Trông ông to béo khỏe mạnh thế kia mà không tự đi làm mà kiếm miếng ăn. Tôi ốm yếu hơn ông còn chạy gạch còn chưa xong đây này!
Lão ăn xin đi khỏi lò gạch.
***
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg an may Gã ăn xin
Cách đây mấy năm, tôi cũng khá hớ hênh khi cho tiền một lão ăn xin.
Đó là vào dịp sinh nhật của Giang (bạn học cùng cấp 3 nhưng bây giờ tôi coi nó như em gái). Trong lúc đợi nhau ở trước trung tâm xúc tiến thương mại Hà Đông, chúng tôi gặp một lão ăn xin. Lão chìa tay xin tôi. Tôi sẵn trong túi 5k nên liền đưa cho hắn mà không chút suy nghĩ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng chỉ là 5k thôi nên cũng không có gì phải tiếc nếu giúp được người ta. Hơn nữa, tôi cũng ít khi tiêu tiền, nhưng nếu dùng cho mục đích rõ ràng, chính đáng thì tôi sẵn sàng tiêu.
Vừa đưa tiền cho lão xong, tôi quay lại thì các bạn bảo tôi là sao lại cho tiền ông ta. Tôi ngẩn ngơ vì thấy chả có vấn đề gì ở đây cả. Rồi các bạn tôi bảo rằng bây giờ người ta giả ăn xin rất nhiều để lừa lấy lòng tốt của mọi người. Tôi chống chế nhưng thấy mọi người ai cũng nói vậy nên tôi cũng ngờ ngợ và tin.
Sau lần đó cũng như sau một số lần đọc trên các báo thì tôi nhận ra rằng bây giờ giả ăn xin rất nhiều. Tôi trở nên cảnh giác hơn và gần như không bao giờ cho ăn xin nữa.
***
Mới đây, tôi có đọc một bài báo kể về tâm sự của một người khi từ chối người ăn xin. Quả thật để phân biệt thật giả bây giờ rất khó, nếu không cho mà đó là ăn xin thật thì tội, mà nếu cho mà đó là ăn xin giả thì hớ hênh quá.
Đôi khi chúng ta cũng dằn vặt bản thân một chút về hành động ứng xử trước việc người ăn xin xin tiền. Nhưng tôi nghĩ rằng không cho họ tiền là một quyết định đúng đắn hơn cả. Thứ nhất, bây giờ thật giả lẫn lộn, mà giả thì nhiều hơn thật. Thứ hai, điều thứ hai thuyết phục hơn, đó là người ăn xin là một người ỷ lại vào người khác. Tôi lấy ví dụ như câu chuyện về ông nội tôi ở trên chẳng hạn, họ có sức khỏe để đi khắp Hà Nội xin tiền thì sao không tự mà đi kiếm lấy miếng ăn bằng cách lao động. Thứ ba, điều cuối cùng, tôi chưa kiếm ra tiền, đồng tiền mà tôi có, tôi cầm đều là mồ hôi, nước mắt của bố mẹ, tôi không thể dùng nó để cho kẻ lười biếng.
Còn các bạn thì sao? Hãy chia sẻ cảm nhận của các bạn về vấn đề này nhé!

Khoảng Lặng Sau Những Câu Truyện Về Mẹ


Có những việc ta không thích mẹ làm, nhưng những việc ấy lại là những bài học quý báu.
Đã bao giờ bạn cảm thấy bực mình vì mẹ đã buông những lời nói nặng lời với mình? Đã bao giờ bạn ghét mẹ và hỏi sao con không phải là con của người mẹ khác chưa? Chắc chắn câu trả lời là “đã đôi lần”.
Vấn đề là, chẳng có ai có thể thay thế được mẹ! Dù có khi mẹ chẳng phải là “người bạn” tốt nhất, có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn. Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn. Mẹ chính là chiếc chìa khóa giúp bạn mở toang chiếc hộp chứa đựng những điều kì diệu, giúp bạn trưởng thành hơn trên con đường làm người.
Và có cả những mẩu chuyện như chuyện giúp tôi thêm hiểu: Mẹ là người tuyệt vời nhất!
Góc Tâm Hồn 9b99f602 c686 4660 a879 351e92dcb033 Khoảng lặng sau những câu chuyện về mẹ
Chiếc áo rách
Câu chuyện kể về một cô bé, vì muốn mẹ mua cho mình chiếc áo mới nhân ngày khai trường, đã làm rách một miếng to sau lưng. Thế nhưng, mẹ cô quyết định không mua, mà thay vào đó, bà chỉ vá lại chiếc áo cũ. Ngày ngày đi học về, cô bé phải tất tả giặt áo rồi phơi cho khô kịp để ngày mai có áo mặc. Tại sao mẹ lại không đáp ứng đòi hỏi nhỏ bé của bạn ấy? Có phải vì tiếc tiền không? Không, đó là vì mẹ muốn cho bạn ấy hiểu rằng: hãy bằng lòng với cuộc sống hiện tại.
Hãy nhìn những đứa trẻ mồ côi phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh bằng cách đi bán vé số, đi đánh giầy mà luôn mỉm cười hạnh phúc. Các bạn có biết những thứ các bạn có bây giờ là ước mơ to lớn đối với họ?! Thậm chí, họ chưa bao giờ có thể tin rằng, một ngày nào đó, họ sẽ được sống như vậy, dù chỉ là một bữa cơm no, một chiếc áo ấm.
Vì thế, hãy yêu thương và quý trọng những gì mình đang có trong cuộc đời này. Hãy tận hưởng nó, vì có thể đến một lúc nào đó, các bạn sẽ không được như ngày hôm nay. Hãy sống tốt mỗi ngày, tượng tưởng nó là ngày cuối cùng mình được sống, để có thêm động lực cố gắng, tiến tới gần đến những ước mơ.
Góc Tâm Hồn e825dd5f 377e 4706 a7c1 ad7357b3fd33 Khoảng lặng sau những câu chuyện về mẹ
Tự lập
Có một cô gái khác, nhà thuộc diện gia đình khá giả, nhưng mẹ lại nói với cô rằng: “Năm 2 rồi còn gì nữa? Sao con không đi làm thêm?”. Thế là lòng tự ái của cô nổi lên và quyết định theo đám bạn nộp đơn tới các trung tâm gia sư. Có nhiều hôm phải đạp xe đi dạy dưới cái nắng hè chói chang, hay dưới những mưa phùn lây phây mà cô không hề nản lòng. Suốt những năm tháng đại học, cô không bao giờ phải ngửa tay xin tiền mẹ nữa.
Mẹ đã dạy cô biết việc kiếm ra đồng tiền là vất vả như thế nào và quý trọng nó, chi tiêu nó một cách hợp lí. Nhờ vậy mà cô đã trở nên tự lập và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là cô tiểu thư bé bỏng ngày nào.

Đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã
Người yêu con vốn là người gắn bó với con nhiều năm trời, tưởng chừng như không bao giờ có thể rời xa con được. Vậy mà một ngày, đột nhiên người ấy bỏ con đi với một người con gái khác. Đó là một cú sốc vô cùng lớn với con, mà có lẽ con sẽ không vượt qua nổi. Mẹ lên phòng trọ dọn dẹp cho con rồi về mà không an ủi lấy một tiếng. Sao mẹ lạnh lùng với con thế? Lúc ấy con đã nghĩ như rằng, không ai thương con cả… Con đã đóng cửa phòng vào rồi bật nhạc thật to, hát theo để quên đi nỗi buồn phiền.
Thế nhưng giờ đây, con hiểu rằng mẹ muốn con tự lập, muốn con đứng dậy sau mỗi thất bại. Những lần vấp ngã ấy chính là những món quà tuyệt vời của cuộc sống dành cho chúng ta và mẹ đã dạy con cách sử dụng món quà ấy.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng là màu hồng. Mẹ đã từng nói: “Mỗi lần vấp ngã là một lần bớt dại!”. Mình phải quyết tâm vượt qua tất cả, phải tự mình đứng dậy và mỉm cười với những gì học được qua những lần vấp ngã đó. Mẹ dạy con biết biến những sai lầm và thất bại thành bài học kinh nghiệm cho bản thân. Đó chính là một chìa khoá quan trọng để mở được cánh cửa thành công.
Góc Tâm Hồn 7e749ac3 fb74 4799 9131 db53f9151fd6 Khoảng lặng sau những câu chuyện về mẹ
Lời kết
Những bài học mẹ dạy từ thuở đầu đời chính là hành trang giúp chúng ta bước tiếp trên con đường còn dài phía trước. Những ai đã từng một lần ghét mẹ, xin hãy suy nghĩ lại, bởi tất cả những gì mẹ làm đều có mục đích – dạy chúng ta những bài học làm người vô giá.

Theo Tiin Bích Vân/Đất Việt

Hãy Học Cách Mỉm Cười Với Cuộc Sống


Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định…
Dạo này tớ thấy cậu gầy đi nhiều, dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận rằng cậu đang có tâm sự, chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi.
Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn phải không? Cậu không muốn ai thương hại mình! Đừng che giấu những nỗi buồn của mình bằng những cảm xúc không có thật!
Cậu, dạo này mất ngủ triền miên, đêm online rất khuya ngồi trước máy mà chẳng biết phải làm gì, cứ nhìn như thế, cứ gõ những dòng vô nghĩa trong bản word và xóa đi lúc nào chẳng hay.
Cậu mở máy như một thói quen và cứ nhìn chăm chăm vào màn hình. Cậu mong tìm được một người bạn cũng online khuya như cậu, mong tìm được một ai đó để tâm sự, một chút thôi, nhưng dường như cậu đang thất vọng?
Cậu biết đấy,có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu phải mọi việc lúc nào cũng suôn sẻ.
Tớ đã nghe đâu đó một câu nói “những người hay cười là những người dễ buồn nhất” cậu hay cười, nụ cười của cậu làm nhiều người vui lây, lúc ấy cậu rạng rỡ và xinh đẹp hơn bao giờ hết nhưng có đôi lúc tớ… mong nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu, tớ muốn nhìn thấy cậu được chính là mình – một trái tim yếu đuối luôn cần được sẻ chia.
Xin cậu đừng sợ người khác thấy mình gục ngã mà cố làm ra vẻ như mình đang mạnh mẽ và đừng cố lao vào một việc gì đấy, miệt mài, say mê như để thời gian trôi qua thật nhanh, để cậu quên đi một chuyện gì đó không vui đến khi mệt nhoài.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg hoccachmimcuoivoicuocsong 6ab7b Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống
Đã làm người ai cũng vậy thôi, ai cũng có lúc yếu đuối và mệt mỏi. Quan trọng là cậu phải biết đối mặt với bản thân mình cậu hãy khóc khi nào cậu muốn, đừng ngại người khác cười mình, cậu hãy khóc vì bản thân mình!
Nhiều khi cậu tự hành hạ bản thân mình. Tớ biết khi ấy cậu thực sự bối rối. Tớ cũng hiểu khi ấy cậu thấy rất mệt mỏi và bốc đồng, tớ sợ mỗi lúc cậu buồn, nỗi buồn của cậu quá lớn, thì cậu sẵn sàng làm những việc tồi tệ nhất có thể. Chỉ trong lúc đó mà thôi. Nhưng … xin cậu hãy nghe tớ. Không ai thương cậu bằng chính bản thân mình đâu … là cậu mà thôi!
Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định.
Vì thế mà, hãy cứ yêu thương, hãy cứ ước mơ, hãy cứ là chính bản thân mình, hãy buông tay khi không thể níu giữ, hãy cứ khóc đi nếu như sức chịu đựng vượt qua giới hạn của bản thân và ngủ một giấc thật dài thật sâu để những nỗi buồn sẽ trôi vào quên lãng… Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống!
Quay trở về với cậu của ngày hôm qua, tươi vui, trong sáng và đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi nhé, được không?…
GocTamHon.org (St)

Những câu chuyện của nhà Vật lí nổi tiếng Albert Einstein (1879 – 1955)


Einstein là một nhà vật lí nổi tiếng về tài năng nhưng cũng không kém về sự đãng trí, nhất là sự đãng trí trên những chuyến xe buýt.
1. Một lần trên xe búyt, nhà bác học Einstein bị rơi mất một mắt kính xuống sàn xe, đang lom khom tìm nhặt thì có một cô bé tinh mắt nhanh nhẹn nhặt lên và dúi vào tay ông. Ông cảm ơn cô bé và hỏi:
- Cháu gái ngoan, cháu tên là gì?
Cô bé trả lời:
- Thưa bố, tên con là Clara Einstein.
2. Người soát vé đang đi dọc theo hàng ghế để kiểm tra vé, đến lượt nhà bác học Einstein thì thấy ông hình như đang tìm kiếm thứ gì đó. Người soát vé liền hỏi :
- Thưa ngài! Ngài đang làm gì thế?
Nhà bác học ngẩng lên và nói có vẻ khó khăn:
- Tôi không tìm thấy vé của mình đâu cả, nó rơi mất đâu rồi đó.
Người soát vé nhìn giáo sư một cách ái ngại, rồi nói:
- Thưa ngài! Chính ngài đang ngậm chiếc vé của mình ở trong miệng.
Người soát vé tiện tay giật luôn chiếc vé trong miệng giáo sư ra xé rồi đưa cho giáo sư và bỏ đi. Mấy vị khách bên cạnh tò mò hỏi vì sao giáo sư lại không biết mình đang ngậm chiếc vé trong miệng. Giáo sư bèn cười mỉm trả lời:
- Vì chỗ vé tôi ngậm đã bị xé từ tuần trước.
3. Khi Einstein còn đang giữ vị trí giáo sư tại trường đại học, một hôm có một sinh viên đến gặp Einstein và nói rằng:
- Đề thi năm nay giống hệt đề thi năm ngoái.
- Đúng vậy. – Einstein trả lời – Nhưng đáp án thì không giống nhau đâu.
4. Trên chuyến tàu từ Châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người thêm thán phục khi biết được đó chính là Albert Einstein. Một người mạnh dạn hỏi:
- Thưa ngài, trong thuyết tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ?
- Ồ, có gì đâu. Đơn giản thế này nhé: mấy trăm cọng tóc trên đầu là ít. Nhưng trong một chén nước uống mà chỉ có vài ba cọng tóc cũng là nhiều.
Góc Tâm Hồn 377683 530911790256063 1765814540 n zps3fba4810 Những câu chuyện của nhà Vật lí nổi tiếng Albert Einstein (1879   1955)
5. Một lần vào quán ăn, Einstein quên kính nên không đọc được thực đơn, ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Với cái nhìn đầy thông cảm, anh bồi ghé tai Einstein nói thầm:
- Xin lỗi, tôi cũng không biết chữ như ngài.
6. Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:
- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?
Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời :
- Nếu tôi có thì giờ để giải thích cho cô sự khác biệt đó thì sẽ là sự vô tận trước khi cô hiểu điều đó.
7. Sau khi đề ra lý thuyết của mình. Einstein đi khắp các trường đại học ở Hoa Kỳ và giảng bài ở bất cứ nơi đâu ông đến. Ông đi với người tài xế tên là Harry, người luôn ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú nghe mỗi khi ông giảng bài. Một ngày đẹp trời nọ, sau khi giảng bài, Einstein rời thính phòng và đi ra xe. Người tài xế gọi ông và nói :
- Thưa giáo sư, tôi đã nghe bài giảng về thuyết tương đối của ông rất nhiều lần, và nếu tôi có một cơ hội, tôi hoàn toàn có thể giảng lại bài đó.
- Tốt quá – Einstein trả lời – Tuần tới tôi sẽ đi đến Dartmouth. Ở đó họ không biết tôi, anh sẽ là Einstein giảng bài, còn tôi sẽ là tài xế.
Và thế là Harry đã giảng bài một cách hoàn hảo, không sai một chỗ ngắt câu, còn Einstein thỏa chí ngủ ở hàng ghế cuối. Nhưng khi Harry rời khỏi bục giảng, một nghiên cứu sinh chặn anh lại và hỏi những câu hỏi chằng chịt tính toán và phương trình. Harry bình thản trả lời:
- Ôi! Câu hỏi này dễ lắm, dễ cực kì, để tôi đi gọi tài xế của tôi trả lời cho anh.
8. Albert Einstein nói về thuyết tương đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi:
- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.
Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:
- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây, và tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.
9. Một sinh viên không hiểu thuyết tương đối của nhà bác học Einstein, liền hỏi ông. Ông đáp như sau:
- Một hôm, tôi đi đường gặp một người mù, tôi hỏi anh ấy “Anh muốn uống một ly sữa không ?”. Người mù hỏi lại tôi:
- Sữa là cái gì ?
- Sữa là một thứ nước trăng trắng.
- Nước thì tôi biết, nhưng trắng là thế nào?
- Trắng là màu giống như lông con ngỗng.
- Lông thì tôi biết rồi, nhưng con ngỗng thì như thế nào?
- Ngỗng là một loại chim có cái cổ dài và cong.
- Cái cổ thì tôi biết, nhưng cong là thế nào?
Nhà bác học Einstein liền nắm cánh tay của người mù giang thẳng ra và bảo: “Thế này gọi là cong”. Người mù vui mừng bảo:
- Àh thế bây giờ tôi hiểu sữa là cái cánh tay cong cong lại giống như cái cổ con ngỗng.
10. Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:
- Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi.
Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế. Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.
GocTamHon.org (Sưu tầm)