Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Chuyện Tình Anh CSGT Và Cô Gái Điên


Người ta bảo Cô bị điên, nhưng Anh thì không nghĩ là vậy! Cô không phải 1 kẻ điên cuồng bệnh hoạn, mà cô điên vì người cô yêu, đó liệu có phải là cái tội?
Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu.
cau-chuyen-anh-canh-sat-giao-thong-va-cao-gai-dien
Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.
Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.
Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về.
Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy!
Rồi bất chấp chuyện Anh là một cảnh sát giao thông trẻ mới ra trường có một tương lai sáng lạn; bất chấp chuyện Cô hơn Anh 2 tuổi : bất chấp chuyện gia đình anh có cấm đoán hay không, Anh quyết định sẽ yêu thương,chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh.
Một ngày, Anh lấy hết can đảm để đến trước mặt Cô và nói:
_Đưa tay đây!
Cô nhìn Anh vừa ngạc nhiên vừa khiếp sợ. Cô không nói gì, chỉ lùi lại và lắc đầu nguầy nguậy. Anh bình tĩnh nói tiếp:
_Cô đang đợi người yêu cô đúng không?
Cô gật đầu khe khẽ.
_Thế đưa tay đây, tôi đưa cô đến gặp người cô yêu!
Anh nhìn thẳng vào mắt Cô. Chẳng hiểu anh có sức mạnh gì mà khiến cô tin và đi theo anh như thế. Anh đưa Cô ra bãi biển, chỉ về phía chân trời – nới hoàng hôn đang buông xuống và nói:
_Chắc cô không biết, chồng chưa cưới của cô và tôi đều là…thiên sứ. Nhiệm vụ của chúng tôi là đi theo bảo vệ, yêu thương và chăm sóc những cô gái yếu đuối và ngốc nghếch như cô. Chồng chưa cưới của cô phải đi làm một trọng trách cao cả hơn nên anh ấy đã nhờ tôi đến bên cạnh cô, tôi sẽ phải thay anh ấy yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cô, vì thế cô phải nghe lời tôi, hiểu chưa?
Cô không nói gì, cũng không phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Anh nói tiếp, giọng đầy uy nghiêm:
_Đây là mệnh lệnh, cả tôi và cô đều phải thực hiện!
Nói rồi Anh kéo tay Cô đi. Mới đầu Cô ương bướng không chịu, Anh phải nói mãi, giải thích mãi Cô mới đi theo Anh. Anh đưa cô về nhà mình, mua cho Cô một bộ váy mới, bắt Cô đi tắm và thay đồ.
Bước ra khỏi phòng tắm, trông cô như công chúa lọ lem vừa thoát xác. Anh chợt nhận ra rằng cô rất đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện và tinh khiết đến không ngờ. Cô e ấp và ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn. Anh cười khẽ, kéo tay Cô ngồi xuống ghế rồi chải tóc cho Cô. Sau đó Anh đưa Cô đi ăn và đưa cô về nhà bố mẹ đẻ của Cô.
Anh nói với họ rằng Anh muốn được quan tâm, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh. Bố mẹ Cô mới đầu không dám nhận, họ từ chối khéo, họ nói con gái họ không xứng với anh. Nhưng nghe Anh giải thích với giọng hết sức chân thành, mẹ cô cảm động bật khóc, bà cúi đầu cảm ơn Anh. Còn Cô ngồi bên cạnh anh chỉ im lặng ngoan ngoan như con mèo nhỏ,ngẩn ngơ lấy tay xoắn tóc.
Anh đổi tất cả ca trực sang buổi sáng để giúp Cô quên đi những giờ phút chờ đợi vô vọng vào mỗi buổi chiều. Anh đưa Cô đi dạo, vào hiệu sách, đi ăn kem và làm từ thiện…Anh nhận thấy Cô rất yêu quý trẻ con ở cô nhi viện. Cô nô đùa, nấu ăn và dạy chúng làm nhiều thứ. Mỗi lần đến đây Cô cười rất nhiều!
[...]
Suốt nửa năm kể từ ngày gặp nhau đến bây giờ Cô chưa hề nói với Anh câu nào, Anh hỏi gì Cô cũng chỉ lắc hoặc gật đầu rồi cười. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay trách cứ Cô vì điều đó. Cô không nói, Anh nói. Anh kể cho cô những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày của Anh và mấy chuyện linh tinh lặt vặt khác.
Những lúc ngồi cạnh nhau không biết nói gì Anh thường hát cho Cô nghe. Cô ngồi im lặng,chớp chớp mắt nhìn Anh đôi khi là mỉm cười ngơ ngẩn, có lúc Cô lại thở dài như một người phụ nữ đã quá thấu hiểu sự đời. Nhiều lúc Anh cảm thấy như Anh và Cô đã yêu nhau từ lâu lắm rồi, đã quá hiểu nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần phải nói gì cả, vậy là đủ.
Nhưng rồi điều Anh sợ nhất cũng đã đến. Gia đình Anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Mặc cho Anh có giải thích hay van xin như thế nào bố mẹ Anh cũng một mực bắt Anh chuyển nhà, chuyển công tác đến nơi khác,Anh tuyệt đối không đợc gặp Cô nữa. Dù Anh đã rất yêu Cô nhưng Anh bắt buộc phải làm theo lời đấng sinh thành vì Anh không thể bất hiếu với họ.
Anh bất ngờ biến mất không một lời nhắn
khiến Cô cảm thấy hẫnng hụt và ngẩn ngơ
như trước. Cứ mỗi buổi chiều Cô lại ra ngã tư,im lặng chờ đợi…
[...]
Gần 1 tháng trôi qua, không ngày nào là Anh không nhớ Cô. Anh luôn tự dằn vặt và trách bản thân mình quá nhu nhược, đến tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được.
Một ngày Anh tình cờ tìm thấy 1 cọng cỏ 4 lá đã héo khô trong túi áo. Một lần đi dạo công viên Cô hái được và đem tặng Anh. Bỗng dưng Anh nhớ Cô da diết, nhớ đôi mắt vô hồn và nụ cười ngây dại. Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, anh lấy xe và phóng như bay suốt 2 tiếng đồng hồ để về gặp cô. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc, vẫn dáng người bé nhỏ,mỏng manh ấy…Cô nhìn thấy Anh, nhoẻn miệng cười. Anh xuống xe, thở dốc:
_Em đợi anh đấy à?
Cô cười nhẹ, gật đầu. Anh cảm thấy hạnh
phúc như vỡ òa, Anh ôm trầm lấy Cô, nghẹn ngào nói:
_Anh xin lỗi!
Cô khẽ thở dài, Cô đưa tay vòng qua ôm lấy Anh. Cô cất tiếng nói với cái giọng khản đặc và nhỏ xíu của một người đã câm lặng từ rất lâu.
_Em tưởng anh đi mất rồi, em tưởng anh
cũng bỏ em ở lại đây bơ vơ như anh ấy.
Anh thấy trái tim mình nhói lại. Cô đã tỉnh rồi,Cô không còn là kẻ điên nữa, Cô đã biết yêu Anh rồi. Như thế này dù có bị ngăn cấm, cách trở đến đâu Anh cũng không bao giờ bỏ rơi Cô nữa.
_Em ngốc quá, anh là thiên sứ của em mà,
nhiệm vụ của anh là phải ở bên yêu thương em cả cuộc đời, làm sao anh bỏ em mà đi được!
Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười…

Em Sẽ Về Khi Cánh Đồng Hoa Trổ Bông


Hai con người ở hai phương trời khác nhau đã trở về bên nhau. Sự trở về bất ngờ đong đầy hạnh phúc…
Lo lắng… Tự hào… Trống trải… Hụt hẫng…
Thật khó mà diễn tả hay phân tích được cảm giác của Khôi ngay lúc này – Thời điểm mà chiếc máy bay kia đang lao vút lên bầu trời xanh thẳm. Sẽ chẳng có gì khác lạ cả nếu đó là một trong hàng trăm, hàng nghìn chuyến bay bình thường như những chuyến bay khác của hãng hàng không Vietnam Airline hay là một trong hàng chục chuyến công tác thường ngày của Hạ Vy. Nhưng chuyến đi lần này mang Hạ Vy của anh đi khá xa và khá lâu.
Hà Nội
Tính hết đêm nay nữa là 202 ngày kể từ ngày xa Vy… Cũng từ ngày Vy đi, Khôi cố lao vào công việc để lấp bằng đi nỗi nhớ. Đồ án, họp hành liên miên. Di chuột lục tìm hết các folder xem lại những tấm ảnh của Hạ Vy – những tấm ảnh mà anh xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, giờ nhắm mắt lại anh cũng đọc hình dung lại được hết khung cảnh, thứ tự của từng tấm ảnh. Hà Nội mùa này mưa và lạnh. Khôi nhớ những lúc mưa gió và rét mướt thế này Vy vẫn nhõng nhẽo bắt anh chở lượn lờ khắp phố phường. Khôi cười. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những dòng email như không thể khỏa lấp được nỗi nhớ. Anh đã quen thuộc với cuộc sống có Vy. Hình ảnh, tính cách của cô luôn xuất hiện trong suy nghĩ của anh. Đôi mắt một mí lúc nào cũng ánh lên nét tinh nghịch, vầng trán cao mà anh vẫn đặt lên đó những nụ hôn trước khi tiễn cô về nhà và chúc cô ngủ ngon, đôi bàn tay thon xinh xinh trắng muốt ấm áp, những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười giòn tan khi cùng cô rong ruổi khắp phố phường, ngay cả những lúc cô giận dỗi, hờn ghen… Tất cả, tất cả ùa về như muốn bóp nghẹt trái tim Khôi.
Và lời hứa với bố mẹ sẽ đưa Vy về quê ăn tết cùng gia đình năm nay đành lỡ hẹn.
“Sắp tết rồi em ạ. Năm nay ở nhà bố mẹ trồng thêm cả cẩm chướng cánh bướm, hồng vàng, cúc Nhật nữa đấy. Hôm nay anh vừa gọi cho mẹ, mẹ hỏi thăm em mãi. Mẹ nói cánh đồng hoa nhà mình năm nay đẹp gần nhất xã. Hoa bắt đầu vào vụ rồi. Nhìn mơn mởn thích lắm. Mẹ cứ tiếc là năm nay em không về quê ăn tết cùng gia đình… Anh nhớ em quá em à.”
Khôi viết nốt những dòng email và nhấn nút “Send”. Nỗi nhớ, đã kìm nén lại và anh trải lòng vào những con chữ. Khôi phải mạnh mẽ để Vy còn yên tâm làm việc. Đợt này công việc học tập của Vy rất bận và nhiều áp lực. Chính Khôi đã động viên và hưởng ứng với quyết định của Vy. Anh biết cô đã phải rất cố gắng để có được 1 trong 2 suất học bổng trong đợt đào tạo cao cấp của công ty. Chính vì thế, anh không muốn cô bỏ lỡ cơ hội hiếm có. Dù thời gian của chuyến đi này không phải là ngắn… Và dù anh biết, xa Vy trong một khoảng thời gian như vậy với anh là một điều rất khó khăn.
Paris…
Đã gần 1 tháng kể từ ngày Vy đặt chân lên vùng đất này. Nơi mà thời còn là học sinh sinh viên cô đã luôn mơ mộng tới. Phải nói rằng những điều cô được học, được biết và tìm hiểu về đất nước hình lục lăng này còn quá ít ỏi so với những điều thực tế đang diễn ra. Pháp đẹp và quyến rũ như một người phụ nữ tuổi ba mươi. Không quá trẻ con hay nhiều hờn dỗi như những thiếu nữ mười tám, đôi mươi nhưng cũng không quá cứng cáp, chững chạc như phụ nữ bốn mươi. Phụ nữ tuổi ba mươi thông minh vừa đủ, trải nghiệm vừa đủ, tính toán vừa đủ nhưng có thừa vẻ đẹp, quyến rũ và nồng nàn. Pháp là vậy. Paris là vậy. Hút hồn người ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Vy đến với Paris theo chương trình hợp tác đào tạo chuyên viên cao cấp của tập đoàn khách sạn nơi mà cô đang công tác. Đó là một phần giấc mơ mà cô đã cố gắng biết bao nhiêu mới có thể có được.
Khôi và Hạ Vy – 2 con người lớn lên ở những miền quê khác nhau, học tập và lập nghiệp tại thủ đô. Họ gặp nhau như một sự tình cờ, như một định mệnh. Hiểu nhau, sẻ chia, thông cảm. Và yêu nhau. Cuộc sống bộn bề những vất vả và lo toan, vun vén cho một gia đình hạnh phúc trong tương lai. Dự định về một đám cưới trong cuối năm nay đã tạm gác lại vì công việc của Vy. Đã từ lâu, bố mẹ Khôi đã coi Vy như con cái trong nhà. Họ quan tâm và yêu thương cô nhiều. Ngay cả cánh đồng hoa nhà Khôi cũng được bố mẹ Khôi trồng những loại hoa mà cô thích. Vy biết được điều đó nên thật khó đưa ra quyết định đi học lần này. Và thật may mắn, Khôi và bố mẹ Khôi đều ủng hộ và đồng tình với quyết định của Vy, để cô có cơ hội được thực hiện ước mơ.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg GTTneuemhienhonmotchut01 f4b1f Em sẽ về khi cánh đồng hoa trổ bông
Vy dành tối đa thời gian cho việc học tập ngay cả những kỳ nghỉ lễ, tết. Ngoài thời gian ngồi trên giảng đường, cô dành phần lớn thời gian còn lại trên thư viện, một phần thời gian check mail, gửi mail, một phần thời gian cho Khôi, một phần ít ỏi thời gian còn lại để chăm sóc bản thân. Thi thoảng, cô lang thang đi dạo quanh hồ trong trường. Ngôi trường cô theo học khá cổ kính và lãng mạn với những cây cổ thụ tán rộng và thân to mấy người ôm không xuể. Vào mùa thu lá vàng trải dài khắp những con đường từ trường đến ký túc xá, hồ nước xanh tĩnh lặng in bóng những mái nhà được xây dựng theo lối kiến trúc cũ. Những lúc ấy, Vy thấy nhớ Khôi, nhớ gia đình và nhớ Việt Nam quay quắt.
Và thời gian thì cứ thấm thoắt trôi….
1 năm sau… Hà Nội đã lại vào đông… Không khí tết đã bắt đầu gõ cửa từng nhà…
Khôi mở cửa bước vội vào nhà. Cơn mưa bất chợt giữa thời tiết lạnh buốt thế này khiến anh hơi mệt mỏi mặc dù cuộc họp chiều nay anh đã rất thành công khi thuyết trình dự án mới với Ban tổng giám đốc. Ngồi vào chiếc bàn quen thuộc, ngắm nhìn bức ảnh anh và Vy chụp đợt đi Sapa cách đây 2 năm đúng đợt trời mưa rét mướt mà bật cười. Theo đúng như kế hoạch thì còn gần 1 năm nữa Vy mới lại về bên anh. Mà đã 2 ngày nay anh không gọi cho Vy vì theo email Vy gửi đợt này đang phải đi thực tập nên thời gian rất hạn chế. Giá mà có Vy ở đây lúc này, hai đứa sẽ đi ăn tối chúc mừng thành công của anh với dự án mà anh ấp ủ, giá mà có Vy ở đây thế nào Vy cũng lấy khăn lau tóc cho anh, cũng vòng tay ôm cổ anh thật chặt và kể cho anh nghe những câu chuyện khiến bao nhiêu mệt mỏi của anh cũng tan biến hết. Giá như…
Khôi lắc đầu như cố xua đi những ý nghĩ về Vy. Trở về với thực tại, lại gần một cái tết nữa sắp đến. Nếu tính tết này nữa là 2 cái tết xa nhau. Và phải tết sang năm anh lại mới được đón tết bên gia đình cùng Vy.
Mùa đông Hà Nội lạnh và rét mướt. 19h mà như 22h vậy.
“Kính cong…”
Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ miên man về Vy của Khôi. Không quá ngạc nhiên vì tiếng chuông cửa vào giờ này, chắc là bác Thơ nhà bên sang nhờ Khôi xem cái máy tính sao không lên hình mà lúc chiều bác đã gọi điện. Khôi vội đứng dậy và ra mở cửa….
- …
- Anh không mời em vào nhà sao? Mưa ướt hết người em rồi này!
Khôi giật mình. Lấy tay véo thật mạnh vào má, vào tay… Không phải mơ… Hạ Vy… Hà Nội… Việt Nam…
Khôi bừng tỉnh khi Vy chạy tới ôm chặt lấy Khôi. Bao nhiêu cảm xúc lâu nay dồn nén như vỡ òa…
“Sao… Sao lại là em? Anh tưởng em đang thực tập”. Khôi lắp bắp. Khôi bối rối. Cái bối rối hiếm thấy ở một trưởng phòng kinh doanh mạnh mẽ như Khôi. Chỉ ở bên cạnh Vy, Khôi mới được là Khôi như thế này.
“Em đã hoàn thành xuất sắc tất cả các môn học nên được đặc cách tốt nghiệp trước thời gian nửa năm cơ đấy. Anh nhìn em xem, em đã phải cố gắng nhiều lắm, em đã phải quyết tâm nhiều lắm. Em không gọi trước vì muốn mang đến cho anh một bất ngờ… Vì em nhớ anh nhiều lắm”. Hạ Vy òa khóc… Những nhớ nhung, những giận hờn, những cô đơn lâu nay hòa vào những dòng nước mắt…
“Và vì em đã hứa với anh… Em sẽ về khi cánh đồng hoa nhà anh trổ bông… Cũng chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa là tết rồi đúng không anh. Hoa nhà mình trồng bắt đầu vào vụ rồi. Tết năm nay em sẽ về quê cùng anh, về thu hoạch hoa với bố mẹ, về với miền quê đã sinh ra người em yêu thương hết mực”. Khôi siết mạnh tay ôm chặt hơn nữa Hạ Vy vào lòng. Anh không nói được lời nào, chỉ thấy nghẹn ngào.
Hai con người ở hai phương trời khác nhau đã trở về bên nhau. Sự trở về bất ngờ đong đầy hạnh phúc… Họ vẫn ôm nhau thật chặt mặc cho ngoài trời vẫn đang mưa… Và tết này, nơi miền quê có cánh đồng hoa ấy, gia đình Khôi sẽ có thêm một thành viên mới.
GocTamHon.org (Moon Pinky – Theo TTVN)

Không Bỏ Cuộc


Có một người thanh niên đến xin làm tại một xí nghiệp đồ điện. Anh ta đến bộ phận nhân sự của xí nghiệp và xin người phụ trách giao cho mình một công việc thấp kém nhất.
Người phụ trách thấy anh ta bẩn thỉu, vừa gầy lại vừa bé, cho rằng anh ta không thích hợp với công việc ở đây bèn nói: “Tạm thời chúng tôi không thiếu người, một tháng nữa anh quay lại xem sao.
Không nhận ra đây là một sự từ chối, một tháng sau, anh thanh niên quay lại xí nghiệp. Người phụ trách lại thoái thác và hẹn mấy ngày sau sẽ nói chuyện với anh. Mấy ngày sau, anh ta lại đến. Lần này người phụ trách nói: “Trông anh bẩn thế này thì không thể làm ở xí nghiệp tôi được”.
Người thanh niên về nhà vay một ít tiền mua một bộ quần áo, ăn mặc chỉnh tề và đến gặp người phụ trách. Người phụ trách lại nói với anh: “Hiểu biết về điện của anh còn quá ít, chúng tôi không thể nhận anh”. Hai tháng sau, anh ta lại đến và nói rằng: “Tôi đã học được không ít về điện, ông hãy xem nếu còn chỗ nào thiếu sót, tôi sẽ bổ sung sau”.
Trưởng phòng nhân sự nhìn anh một lúc lâu rồi nói: “Tôi đã làm công việc này mấy chục năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp một người xin việc như anh. Tôi thật khâm phục sự kiên trì và nhẫn nại của anh”.
Cảm động trước lòng kiên trì của người thanh niên, trưởng phòng nhân sự cuối cùng đã nhận anh vào làm việc.
Nhờ nỗ lực học hỏi, người thanh niên sau này đã trở thành một nhân vật tiếng tăm trong nghành đồ điện ở Nhật.
Góc Tâm Hồn GocTamHonorg vi sao lai bo cuoc zpse174f0b7 Không bỏ cuộc
GocTamHon.org (Sưu tầm)

Về Nơi Nắng Không Đến



1h sáng.

Sms cuối cùng từ “Anh” :“Em ngủ ngoan, quên anh đi nhé…Rồi sẽ có người tốt hơn anh, yêu em thật lòng hơn anh… Anh xin lỗi…nhiều….”

Hương nắm chặt cái điện thoại bằng một tay, một tay đưa lên bịt miệng, ngăn những tiếng vỡ òa nức nở… Nhưng vô ích, nước mắt vẫn tuôn đầm đìa, nó nấc lên từng tiếng đau khổ. Có phải nó mất “Anh” rồi không? Không! Không được thế ! Nó muốn gào lên, muốn xé tan cái màn đêm u uất này. Nó điên cuồng, send tin nhắn cho anh:
“Đừng bỏ em!”

Nhưng tổng đài không báo chuyển…Bất lực, Hương chỉ biết khóc, cho đến khi mệt quá mà lăn ra ngủ…

Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng khiến Hương bàng hoàng tỉnh giấc. Đôi mắt nó sưng húp, nay lại nheo vào vì nắng chói chang, trông nó thảm vô cùng…Cổ họng đắng ngắt, khàn đặc. Nắng rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt Hương tiều tụy…Nhìn mình trong gương, nó giật mình thảng thốt. Bộ dạng nó lúc này bi đát quá! Hương sợ hãi, kéo mạnh tấm rèm, che kín cửa sổ. Nó không cho nắng vào!

Nó bồi hồi…”Anh” đi quá bất ngờ, làm nó không kịp níu. Đó là điều nó không thể ngờ, thậm chí cả hai còn không cãi vã, bỗng dưng anh nói chia tay, anh bảo có người mới. Nó chỉ biết thế, và nó phải chịu thế…! Nước mắt lại thi nhau lăn dài trên má, nó chết mất thôi!

Những ngày sau đó, nó không thể liên lạc với anh. Hơn nửa năm yêu nhau, bảo quên ngay làm sao được? Tất cả những gì Hương có thể làm lúc này, là khóc, và nhớ. Nhật ký đẫm nước mắt và trang blog ngập tràn hình ảnh của anh. Bạn bè xót xa cho nó, nhưng chẳng ai giúp được gì. Hương vẫn phải sống, bằng kí ức chứ không phải hiện tại. Nó như người mất hồn, vô thức. Ngày ngày, nó vẫn đến trường, không khóc nữa, nhưng cũng không hề cười. Đêm đến, vẫn 10h30 , nó nhắn tin chúc “Anh” ngủ ngon như thể chuyện hôm đó chỉ là giấc mơ. Mặc kệ những tin nhắn chẳng bao giờ phản hồi…

Một ngày nọ, tan lớp học thêm lúc 7h tối, nó vừa bước chân ra khỏi cổng trường, thì thật bất ngờ, nó thấy anh đứng ngay phía trước, cách nó không xa lắm đâu. Nó thổn thức, suýt thì đã gọi tên anh. Nhưng chưa kịp mở miệng, chợt nó khựng lại. Lan – cô bạn cùng lớp học thêm của nó bước ra, leo lên sau xe, ôm anh tình tứ…Áp mặt vào bờ vai anh, như ngày xưa nó thường làm vậy, rồi cả hai lướt đi, ngay trước mắt nó. Nó cứ đứng im như vậy, rất lâu, cho đến khi “Anh” và cô bạn kia khuất bóng. Nước mắt ứ đọng trên mi, không thể khóc được nữa rồi…!

Nó bắt đầu tìm đến thư viện thành phố. Không phải để học tập, nghiên cứu như người ta, mà để nghe nhạc, đôi khi chỉ là ngồi im, trốn tránh. Thư viện là nơi yên tĩnh nhất, và cũng chẳng ai thèm đếm xỉa, làm phiền nếu chẳng may nó có khóc ngon lành ở đó. Và thế là, hôm nào cũng thế. Nó có mặt ở đó từ 5h đến 7h đóng cửa. Nó chọn góc khuất nhất, bên cạnh một cái cửa sổ không bao giờ mở. Cuốn tiểu thuyết trước mặt, nó đã mượn chỉ một cuốn đấy, cả tuần nay rồi mà chưa đọc hết. Nó còn đâu tâm trí ? Hôm nay cũng vậy, cuốn sách vẫn để ngỏ, nhưng chưa một dòng chữ nào vào đầu nó. Đeo hearphone vào tai, volume mức 6, điện thoại nó lặp đi lặp lại những giai điệu :
“Now, you are leaving me.

Em sẽ không hoài nghi những ân tình, ngàn vì sao gọi tên anh, em chờ mong anh.Hỡi, gió ơi có bay về xa?
Hãy nói với anh rằng: người ra đi nơi đây nắng không về. Em ngồi đây, mãi mãi, đợi anh…”



Chìm đắm trong du dương, mắt nó lại cay cay, nó nằm gục mặt xuống bàn. Chợt có tia nắng chiều ấm áp hôn lên tay nó, làm nó giật mình ngẩng đầu lên. Một thằng con trai cao lêu nghêu đang ra sức mở cái cửa sổ già nua rít ken két ở chỗ nó. Đưa tay lau vội những giọt nước mắt tèm lem, nó rút tai nghe ra, cằn nhằn :
- Anh đừng mở cửa sổ có được không ạ?

Thằng con trai giật mình quay lại, ngạc nhiên :
- Ơ. Cửa của nhà em à?
- Không – Hương bực mình – Nhưng anh không thấy là đang nắng à?
- Nắng chiều muộn không làm đen da đâu em ạ – thằng con trai phì cười.
- Em không thích nắng! – Hương gắt nhẹ.

Thằng con trai ngây ra một lát, rồi cũng lên tiếng :
- Ừ thì đóng. Sao mặt em cứ khó đăm đăm thế ?
- Chuyện của nhà anh à? – nó phản bác.

Với tay đóng cánh cửa, thằng con trai quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó :
- Những mà não hết cả lòng!
- Chả liên quan…

Hương tỏ vẻ khó chịu, giả vờ chúi đầu vào cuốn sách. Thằng con trai nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó :
- Anh là Minh. Làm quen nhé?
- Ừm…
- Thế em tên gì?
- Ừm – Hương lơ đãng.
- Tên là “Ừm” á? Bố mẹ em vui tính thế?

Hương giật mình, bẽn lẽn :
- À nhầm…Hương. Linh Hương ạ.
- Tên chả hợp với người gì cả – Minh tủm tỉm.
- Ơ hay – Hương trố mắt – Kệ em chứ. Không hợp chỗ nào?
- Tên thì rõ là hay, cái mặt thì…
- Mặt làm sao? – Hương cáu.
- Mặt thì cứ như…”Hot girl Hoa Quả Sơn” ý…

Hương trợn mắt :
- Anh bảo em giống khỉ á?
- Em tự nói đấy chứ. Kể ra thì cũng thông minh phết.

Hương làu bàu :
- Đẹp lắm ấy mà chê người khác.

Minh nhăn nhở :
- Cười phát anh xem nào – mồm nói, tay kéo miệng Hương ra tới tận mang tai – Đấy, giống người hơn rồi ấy.
- A a a a a a a a a a a ! – Hương kêu thất thanh – Đau! Anh bị điên à?

Minh thả tay ra, lè lưỡi :
- Điên thì mới nói chuyện với em còn gì.
- Vầng – Hương bĩu môi – lâu lắm mới gặp được thằng điên như anh!

Minh bật cười :
- Điên như anh em có phấn đấu 10 năm nữa cũng không được!

Thấy Hương im lặng, nó lại bắt chuyện :
- Em đến đây làm gì?
- Thế anh đến đây làm gì? – Hương vặn vẹo.
- Anh tìm ít tài liệu, năm nay thi lại Đại Học…
- À ra thế – Hương mỉa mai – tưởng giỏi lắm, ai ngờ năm ngoái “toạch”…
- Không. Năm ngoái anh đi du học…
- Sao không ở bển luôn đi, về làm gì?
- Hờ…Anh thích thế ấy.
- Đúng là điên mà…

Minh trầm ngâm :
- Thực ra…Năm ngoái anh đang học dở bên Pháp, thì bố anh bị tại nạn và…qua đời…

Hương quay sang Minh, đôi mắt mở to. Thấy Minh lảng đi, nó bối rối :
- Em xin lỗi…
- Ừ không sao – Minh nói nhỏ – Anh về Việt Nam học cho mẹ còn được nhờ. Với cả người Việt dùng hàng Việt thôi.

Minh lại đùa được ngay. Hương cười, nụ cười hiếm hoi kể từ hai tuần nay :
- Anh hay thật ý!

Minh đổi chủ đề :
- À mà…Hình như em đang có chuyện buồn đúng không?
- Vâng…Sao anh biết ? – Thở dài.
- Dự thế – Minh nháy mắt.
- Dự chuẩn rồi đấy – Hương cười chua xót.
- Người yêu đâu mà không tâm sự sinh sự?
- Chết rồi…
- Làm sao chết?
- Trèo cây ớt, ngã, chết…
- Kết thúc có hậu đấy – Minh phá lên cười.
- Em đùa…- Hương cụp mắt.
- Thế buồn chuyện gì? Cứ mạnh dạn trình bày đi, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp…

Hương nhăn mặt :
- Em buồn thật mà.
- Vì sao?
- Bị…đá.
- Đau lắm không?
- Đau – Hương thở hắt ra.

Nhắc đến chuyện đó, Hương lại thấy lòng nao nao. Nó cúi gằm mặt xuống, Minh nhẹ nhàng :
- Em còn yêu người ấy không?
- Có…- Hương rụt dè.
- Níu đi, kéo đi…
- Tuột rồi, người khác nhặt rồi…Hì…
- Đòi lại.
- Mặt em mỏng…
- Là sao?
- Em không xinh, nhưng cũng còn cái lòng tự trọng…- Hương nghẹn ngào.

Minh bật cười :
- Anh biết mà. Bọn con gái là chúa chảnh nhá. Chính vì thế mà đôi khi mất oan một số thứ quan trọng đấy.
- Vầng…
- Thế em…có hận người đó không?

Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống :
- Có…
- Muốn trả thù không?
- Muốn…
- Biết cách trả thù không?
- Không…

Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.
- Anh nói cho em đi?
- Đó là…Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ.

Hương ỉu xìu :
- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.

Minh đứng dậy vươn vai :
- Haiz…Cứ từ từ, anh sẽ chỉ cho. Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn 1 năm mà, em phải…mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý…
- Dạ…

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục :
- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.
- Vâng.

Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại :
- Này..!
- Sao hả anh?

Minh vẫy vẫy tay :
- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!
- Vâng – Hương cười híp mí.

Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là 2 lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ…

Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng “Bộp” rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.
- Ah! Anh Minh!

Minh kéo ghế ngồi xuống :
- Sao mặt vẫn xị ra thế này?
- Em tưởng anh cho em leo cây – Hương lẩm bẩm.

Minh phì cười :
- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê…

Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi :
- Cái gì thế kia?
- À, con lật đật. Em nhìn này…

Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu “Thế này là thế nào”. Minh giảng giải :
- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy…

Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.
- Anh nói như nhà triết học ấy.
- Ừm…Bố đã từng dạy anh thế mà.

Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng:
- Này! Muốn đi ăn kem không?
- Dạ? – Hương ngơ ngác.
- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.
- Ok! – Hương thích thú – Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.
- Em ăn tham lắm hả? – Minh đùa.
- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi…

Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.

Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to :
- Cô ơi cho cháu 2 ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ…!

Minh vờ nhăn mặt :
- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý…
- Ơ cái anh này, kem ngọt mà…
- Nhưng mà nhìn menu kia kìa, 60k một ly, không biết em thấy thế nào chứ, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.

Hương khúc khích :
- Cho anh chết. Ai bảo dụ dỗ cơ…

Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Nó thấy Hương trẻ con quá chừng..!
- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ?
- À ừ…- Minh lúng túng – Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.
- Á à! Trêu em!

Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng thằng bé :
- Ăn đi này.

Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng nó nhoe nhoét chocolate. Nó ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.
- Minh mèo! Hê hê…
- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ – Minh hăm dọa.

Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng…

Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ :
- Anh!

“Anh” đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại…Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai “Anh”, rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi :
- Chào ấy!

Hương cố rặn một nụ cười xã giao :
- Ừm..! Chào ấy.

Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng :
- Hương này… Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời…
- Tớ…
- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc 2 bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa…Được không?

Nói rồi, Lan kéo tay “Anh” đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó :
- Hương à…Em sao thế?

Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi :
- Thôi…đừng…Ngoan nào…Đừng khóc…

Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. “Anh” liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh…
Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của “Anh” làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị :
- Về nhé?
- Vâng – Hương đáp nhẹ như gió.

+++
Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến “Anh” khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì “Anh”. Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm : là con mèo bông “Anh” tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện “Anh” cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay “Anh” làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười “Anh” ngập tràn hạnh phúc…Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng…phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm :

“Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên
Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em…
Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên
Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây
Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến
Về những kí ức ngọt ngào cả anh và em không bao giờ quên
Nắng vương nhẹ vào tóc em cuốn theo xúc cảm nơi anh
Để cho tâm hồn bay theo làn gió lên từng áng mây của trời xanh…”

Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào. Đôi khi, nó trộm nghĩ đến cái chết…

Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ..! Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dật, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng :
- Minh!

Minh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương, nó mỉm cười không hề ngạc nhiên :
- Chào cô gái!
- Hôm nào anh cũng đến đây à? – Hương bước vào, thắc mắc.
- Ừ, hôm nào anh cũng đợi em…

Lặng yên một lát, Hương lên tiếng :
- Em nghĩ kĩ rồi Minh ạ, từ nay em sẽ sống khác. Em sẽ…trả thù, anh dạy em đi…!
- Em còn giữ con lật đật không? – Minh hỏi.
- Có – Hương hớn hở chìa con lật đật đang cầm trên tay ra – Chính vì nó mà em mới hiểu được vấn đề đấy!
- Tốt!

Hương ngồi xuống bên cạnh Minh, nó đưa mắt chờ đợi.
- Em muốn…viết lại cuộc đời mình không?
- Là thế nào hả anh? – Hương nghiêng nghiêng đầu.
- Nghĩa là, viết một câu chuyện về chính em ấy. Về những vấp ngã, và cách em đứng dậy đầy kiêu hãnh?
- Em dốt vắn lắm…- Hương xị mặt.
- Ồ không – Minh xua tay – Đừng nghĩ đến cách hành văn, hãy viết bằng cảm xúc, như là em đang viết Nhật kí ấy. Có lẽ cách này không giúp em quên được hoàn toàn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều…
- Vâng!

Hương nhoẻn miệng.
- À mà, em quên mất. Cho em số điện thoại của anh đi…

+++
Mấy ngày hôm nay, tinh thần Hương đã có bước tiến triển rõ rệt. Nó không còn vác bộ mặt đưa đám tới lớp, lại xà vào buôn chuyện tưng bừng với mấy con vịt bàn dưới. Đêm đến, lạch cạch bàn phím online chat chit với Minh. Minh toàn làm nó bất ngờ, vui vẻ. Một lần, Minh hỏi nó :
- Hương này…
- Dạ?
- Em yêu anh không? Hehe…
- Không! – Hương lém lỉnh.
- Không yêu anh thì…chó nó yêu…
- Á à ! Thế thì em nghĩ trên đời này cũng khá nhiều chó đấy!
- Đâu – Minh toe toát – Ý anh là, em không yêu anh thì…chó nó yêu anh
- Hahahahahahahaha…

Hương cười nghiêng ngả. Lâu rồi nó mới vui như thế.

Hằng ngày, cứ đều đặn, 5h Hương có mặt ở thư viện đợi Minh. Minh sẽ đến cùng ôn bài với Hương, giúp nó giải quyết những bài toán khó chỉ trong vài phút. Và chỗ ngồi bên cửa sổ đóng kín quen thuộc là nơi không hề thay đổi. Có lần, Minh thắc mắc :
- Sao lúc nào em cũng chọn chỗ ngồi này vậy? Nó có gì đặc biệt à?

Hương ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, hồi lâu, nó bảo :
- Vì đây là nơi…nắng không đến…

Minh thở dài ngán ngẩm :
- Em sống trong bóng tối quen rồi à?
- Vâng ạ.
- Kiểu gì cũng có ngày anh phải mang em phơi bày ra anh sáng.
- Đố anh đấy.
- Đừng có thách nhà nghèo mút tay…
- Tởm quá đấy Minh ạ…!

Hương cười ngặt nghẽo. Thời gian khiến nó và Minh trở nên gần nhau hơn, không còn khoảng cách. Minh vừa là anh, vừa là bạn, vừa là trung tâm tư vấn, vừa là cái gì đó đối với Hương, rất khác biệt…

+++

2 tháng sau, sát cái ngày cả Hương và Minh đều phải chuẩn bị cho kì thi đại học cam go, Hương gọi điện rủ rê :
- Minh Minh! Đi cafe không anh?
- Em đừng gọi anh là Minh Minh….Nghe điêu lắm.
- Kệ em! Thế anh có đi không?
- Có.
- Có thì luôn và ngay đi chứ lại.

Lại một buổi chiều đầy nắng…Quên nói rằng, Hương đã không còn sợ nắng…chẳng biết tự khi nào nữa. Có hôm, nó còn đứng bên cửa sổ, đưa bàn tay nhỏ xinh hứng lấy ánh nắng nhạt nhòa, nheo mắt ngắm nhìn những hạt bụi li ti đang chuyển động vội vàng trong không khí. Hương vẫn trung thành với Rex Cafe từ ngày còn yêu “Anh”, đến bây giờ nó cũng không có ý định thay đổi “địa bàn hoạt động”. Minh ra quầy gọi đồ uống, Hương ngồi trên ghế, đầu lắc lắc theo tiếng nhạc, hồn nhiên như cách đây vài tháng. Bỗng, một bàn tay rụt rè đặt lên vai nó. Hương quay lại, ngỡ ngàng :
- “Anh”..?!!

Hương đứng phắt dậy, nhìn anh dò xét. Anh cúi đầu, nói nhỏ :
- Hương…anh xin lỗi…

Nó kinh ngạc. Trái tim như bắn ra khỏi lồng ngực.
- Anh biết anh sai rồi. Rời bỏ người yêu mình để đến với người mình thích…quả là một quyết định hết sức nông nổi, thiếu chín chắn. Anh biết em đã rất buồn, anh biết em vẫn còn….yêu anh…Anh đã đọc những gì em viết trên blog cách đây vài ngày…Và…Em có thể cho anh một cơ hội nữa, được không?

Tai Hương như ù đi. Nó vẫn nhìn anh trân trối, đôi mi run rẩy. Đúng lúc ấy. Minh quay lại bàn, Minh ngơ ngác, cảm giác như mình là người thừa trong cuộc đối thoại này, nó định bụng sẽ đi ra ngoài cho hai nguwoif nói chuyện. Hương chợt bừng tỉnh, nó hít vào một hơi thật sâu, thở ra cũng thật mạnh :
- Anh ạ…Có lẽ nên giới thiệu với anh, những dòng anh mới đọc trên blog em, thực ra chỉ là một câu chuyện, em sáng tác. Nhân vật nam chính có vẻ giống anh…Nhưng, nhân vật nữ chính, yêu anh ta đến suốt đời, thì không phải em, anh ạ…- Rồi Hương quay sang nắm nhẹ bàn tay Minh – Và anh biết đấy… Đây là bạn – trai – mới của em!

Hương nhấn mạnh từng tiếng một, nó siết chặt tay Minh hơn. “Anh” ngạc nhiên hết sức, “Anh” lắp bắp :
- Hương…Anh biết em cố tình làm thế này để khiến anh phải dằn vặt…Anh đã hối hận rồi mà…
- Anh không hiểu à? – Hương châm chọc – Đáng lẽ em không thể xóa đi hình ảnh của anh nhanh đến thế. Nhưng anh thử nghĩ mà xem, lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh đã ở đâu nào? À ừm…Cả Hoàng Lan người yêu bé nhỏ của anh nữa, sao bạn ấy không xích anh vào để anh đỡ chạy lung tung rồi lại mất công tìm kiếm nhỉ?
- Em…

“Anh” tím mặt. Hương vẫn tiếp tục :
- Rồi anh sẽ thấy, chẳng có ai yêu và hiểu anh nhiều như em đâu. Nhưng mà thôi, em nghĩ là…anh không xứng. Còn bây giờ, em không muốn lựa chọn, em – yêu – người – yêu – em..! Anh đi đi…!
“Anh” bàng hoàng nhìn Hương.
- Ai đã khiến em trở nên như vậy…?
- Đừng hỏi, anh biết câu trả lời cơ mà…

“Anh” tức giận, hầm hầm bước ra khỏi quán. Hương không nhìn theo anh, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng kèm theo đó là một nụ cười…Lúc bấy giờ, Minh mới lên tiếng :
- Nói dối…!

Hương ngậm ngùi :
- Em quên Duy thật rồi…
- Không – Minh quay mặt đi – “Em – yêu – người – yêu – em” ấy…!

Hai má Hương đỏ bừng, bàn tay nó vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Minh, ấm áp :
- Nói thật đấy…
- Gì cơ? – Minh quay lại.
- Xin thề…! Em nói thật…

+++
Tháng 7 nắng vàng rực rỡ. Người ta thấy bên kia đường, một con bé sung sướng reo to :
- Người yêu ơi! Em đỗ rồi…! Hứa sẽ đưa em đi chơi thì thực hiện đi !!!

Và nhảy cẫng lên, ôm chặt anh chàng cao lêu nghêu, vẻ mặt đang cực kì hạnh phúc. Đó là Hương! Minh nhìn nó trìu mến :
- Anh đào tạo cơ mà. Người yêu giỏi lắm. Bây giờ muốn đi đâu cùng anh nào?

Hương cười hiền nhìn Minh, thỏ thẻ :
- Đi đâu cũng được, đi suốt cuộc đời…

Hai cái bóng tựa vào nhau, đổ dài trên con đường đầy nắng…Đâu đó vang lên đoạn cuối của một bản tình ca :
“…Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần…

GocTamHon.org (St)

Những Cánh Đồng Kim Cương

Những điều ta đang nỗ lực kiếm tìm có thể đang ở ngay dưới chân ta,
nhưng vì mải lo ngóng nhìn phía chân trời trước mặt mà ta đã không nhìn thấy nó
.

Một thế kỷ trước, Russel Corwell đến thăm nước Mỹ với một bài diễn thuyết mà ông gọi là "Những cánh đồng kim cương". Ông kể về một thanh niên đang học ở Đại học Yale, ngành kỹ sư mỏ. Sau khi tốt nghiệp, bị lôi cuốn bởi "cơn sốt tìm vàng" nên anh lên đường đi California tìm kiếm vận may.

Đại học Yale đã mời anh ở lại làm trợ giảng nhưng anh từ chối. Anh thuyết phục mẹ mình bán trang trại của họ ở Massachusetts và cùng đi với anh. Thế rồi cuộc phiêu lưu thất bại, sau cùng anh phải vào làm việc cho một công ty khai thác mỏ ở Minnesota với mức lương thấp hơn rất nhiều so với mức mà Đại học Yale đã đề nghị trả cho anh.

Điều thú vị lại ở về phía người đàn ông đã mua lại trang trại của họ. Một ngày kia ông ta thu hoạch khoai tây, khi lôi túi khoai nặng chịch ngang qua một vách đá, ông chợt để ý thấy một hòn đá lấp lánh. Thế là hòn đá được đem đi phân tích và kết quả – nó chính là bạc nguyên sinh. Trang trại ấy đang nằm trên cả một vận may bằng bạc!

Tại sao người kỹ sư mỏ ấy, chắc chắn đã từng đi qua những hòn đá giống như thế hàng trăm lần, lại không phát hiện thấy một gia tài nằm ngay trước mắt mình? Phải chăng vì anh đã không hề tưởng được rằng lại có thể có một kho tàng dễ tìm đến như thế? Hay vì anh ta nghĩ rằng muốn vươn tới được giấc mơ thì phải đi đến một nơi khác với chỗ mình đang sinh sống?

Trong cuộc đời cũng vậy, những điều mà ta đang nỗ lực tìm kiếm có thể đang ở ngay dưới chân ta, ngay trước mắt ta nhưng vì mải lo chăm chắm ngóng nhìn về chân trời phía xa mà ta không để ý thấy. Để thay đổi cuộc đời, chắc chắn phải có thời gian, thế nhưng đôi khi ta chỉ cần thay đổi cách nghĩ. Những điều bạn đang gắng sức đi tìm - hạnh phúc, sự bình an, cơ hội, sự thành đạt - có thể ở ngay trên các đầu ngón tay mình, chỉ có điều là ta đã không trông nhìn thấy chúng mà thôi.

Luôn có một khả năng, một cơ hội nào đó tiềm ẩn trong công việc bạn đang làm, trong các mối quan hệ hiện hữu, hay ở nơi bạn đang sinh sống. Bạn có thể tìm thấy lời giải cho những giấc mơ của mình ở ngay trong chính bạn, nếu bạn tin rằng nó khả thi. Trước khi tiến hành một thay đổi lớn lao trong đời, hãy chú ý quan sát và lắng nghe những điều, đôi khi có thể rất nhỏ nhặt, xung quanh mình - không chỉ bằng đôi mắt mà bằng cả giác quan và cảm nhận của con tim - vì biết đâu bạn lại đang chẳng ngồi trên một cánh đồng toàn kim cương!

Quan Sát Và Lắng Nghe


Một người thì thầm: “Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?”. Và một chú sáo cất tiếng hót. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.
một người thì thầm: “Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ!”. Và một tiếng sấm nổ vang trời. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.
một người nhìn quanh và nói: “Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc sống?”. Và một vì sao sáng hơn. Đó chẳng phải là ánh sáng của cuộc sống hay sao? Nhưng anh ta không để ý thấy.
một người kêu lên: “Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu!”. Và một đứa trẻ được sinh ra đời. Đó chẳng phải là một điều kì diệu sao? Nhưng anh ta không hay biết.
một người kêu lên trong thất vọng: “Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi”. một giọt nước trên lá cây rơi xuống vai anh ta. Đó chẳng phải là cuộc sống đã nhẹ nhàng chạm vào anh ta đó sao? Nhưng anh ta lau giọt nước và bỏ đi.
Hạnh phúc không được đóng gói gửi cho mọi người. Nó đến từ cuộc sống, từ thiên nhiên, từ những gì tưởng như vô tình. Hạnh phúc đến, nhưng nó thường không đến theo cách mà bạn muốn.
(st)

Câu Lạc Bộ Những Hòn Đá


Hồi đó tôi mới học lớp hai. Tôi chú ý đến một mẩu tin trên báo nói về cuộc sống vạ vật của những người lang thang trên đường phố. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi biết rằng không phải ai cũng được ngủ trên giường, có những người đã chết vì giá lạnh sau một đêm co ro ngoài bệ cửa.
Ngay lúc ấy tôi quyết định sẽ thành lập một câu lạc bộ nhằm kiếm tiền giúp đỡ những người như họ. Ban đầu, câu lạc bộ của tôi chỉ có 5 người tham gia, chủ yếu là bạn thân của tôi. Mọi người đều thờ ơ với CLB bởi nghĩ đó chỉ là trò rỗi hơi mấy đứa chíp. Nhưng tôi vẫn quyết tâm đi vận động từng người tôi gặp. Mãi rồi cũng có được 20 người hưởng ứng.
CLB của chúng tôi tên là Rock Club (CLB Hòn đá). Hoạt động của nó rất đơn giản: vẽ hình lên những hòn đá và đem bán. Chúng tôi vẽ đủ thứ, từ các con vật, hoa lá đến những logo của một đội bóng rổ được yêu thích… Người mua chủ yếu là các thầy cô giáo. Họ bày lên bàn làm việc hoặc trong tủ như một thứ đồ chơi. Mỗi hòn đá bán được khoảng 5cent hoặc một0 cent, chỉ những hòn thật to thì mới bán được khoảng hai mươi cent.
Đến gần lễ Giáng sinh, câu lạc bộ kiếm được tổng cộng 33 đôla từ chuyện bán đá. Và chúng tôi quyết định gửi số tiền nầy đến hội bảo vệ những người vô gia cư ở địa phương.
Mẹ chở tôi đến ngôi nhà tạm trú của những người vô gia cư để ủng hộ số tiền. Vừa đến nơi, tôi đã nhìn thấy rất nhiều người mặc quần áo nhem nhuốc đứng ngồi ngoài cửa. Tôi đề nghị người quản lí đưa đi xem qua một lượt. Cảnh trong bếp còn khủng khiếp hơn. Mấy chục cái bàn bẩn thỉu lở loét xếp dọc ở đó với cả một hàng dài người xếp hàng chờ lấy khẩu phần ăn của mình. Thức ăn cho họ chắc chắn chẳng ngon lành gì lắm nhưng họ ăn như chưa bao giờ được ăn vậy. Tôi cảm thấy xấu hổ về thói biếng ăn của mình!
Khi ra về, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc chiếc áo màu xanh rêu cũ kĩ đang buộc những dải vải đỏ hoen ố rách rưới lên cây thông còi cọc sát tòa nhà. Có lẽ đấy là cây thông Noel của họ. Ngay cả những người nghèo khổ nhất cũng vẫn đón Noel theo cách của họ. Tôi chụp ảnh người đàn ông đó và gửi cho một tòa soạn báo với hi vọng nhắc nhở mọi người hãy dành sự quan tâm cho những con người kém may mắn nầy, không chỉ ngày lễ tết mà tất cả các ngày trong năm.
Khoảng một tuần sau, có một phóng viên và phóng viên ảnh đến trường tôi để chụp ảnh và viết bài về CLB của chúng tôi. Báo ra hai ngày sau đó gây một tiếng nổ trong lương tâm của những người sống trong thành phố. Trường học của chúng tôi bắt đầu chú ý đến câu lạc bộ. Các thầy cô khởi xướng một chương trình giúp đỡ tụi học sinh chúng tôi trong các hoạt động vì người nghèo.
Các bạn thấy không, chỉ bắt đầu từ những hòn đá đơn giản nhưng ảnh hưởng của nó lại không đơn giản chút nào. Tôi hiểu ra rằng: Bạn và tôi, không ai quá trẻ để làm nên một điều khác biệt. Vấn đề là chúng ta đã bắt đầu chưa?
(st)

Khi Trái Đất Chuyển Động Vì Bạn


Cô bé 11 tuổi Angela bị mắc một căn bệnh làm suy nhược hệ thống thần kinh. Cô bé không thể đi lại được và các cử động khác cũng rất khó khăn. Các bác sĩ không hy vọng chữa khỏi bệnh cho cô bé. Họ tiên đoán rằng cô bé sẽ phải dính liền với cái xe đẩy trong suốt quãng đời còn lại của mình. Họ nói rằng chỉ có vài người, có thể quay lại cuộc sống bình thường sau khi mắc bệnh. Cô bé không nản lòng. Ở đó, trên giường bệnh, cô bé sẵn sàng thề với bất kỳ ai sẵn lòng nghe cô rằng cô chắc chắn sẽ đi lại được như cũ vào một ngày nào đó.
Cô bé được chuyển đến một bệnh viện chuyên phục hồi chức năng tại vùng San PHrancisco Bay. Tất cả các phương pháp mà có thể áp dụng cho trường hợp của cô bé đều được sử dụng. Các bác sĩ cảm phục tinh thần không bị khuất phục của cô. Họ dạy cho cô tưởng tượng – hình dung ra cô đang đi lại. Nếu không mang lại kết quả gì khả quan thì việc nầy cũng đem lại cho cô bé niềm hy vọng và làm một việc tích cực để lấp bớt những giờ dài đằng đẵng ở bệnh viện. Angela sẵn lòng làm tất cả các việc cực nhọc, như các bài tập trong bể nước, xoa bóp hay các bài tập thể dục. Và cô cũng rất cố gắng trong việc nằm và tưởng tượng, hình dung cô đang đi, đi, đi!
một ngày kia, khi cô đang tập trung căng thẳng với tất cả sức lực của mình, tưởng tượng hai chân của mình đang chuyển động, thì giống như có một điều kỳ diệu xảy ra: Cái giường chuyển động! Nó chuyển động quanh phòng! Cô bé hét lên “Nhìn nè, coi cháu làm được gì nè! Nhìn coi! Nhìn coi! Cháu làm được rồi! Cháu đang chuyển động, cháu đã chuyển động!”
Dĩ nhiên trong thời điểm đó thì tất cả mọi người trong bệnh viện cũng đều kêu lớn, và chạy tìm chỗ trú. Mọi người thì la hét, các thiết bị thì đổ vỡ, kiếng bể khắp nơi. Bạn cũng hiểu, đó là cơn động đất ở San PHrancisco. Nhưng không nên nói lại điều đó với Angela. Cô bé tin rằng cô đã làm được điều đó. Và bây giờ, sau vài năm, cô bé đã quay trở lại trường. Trên đôi chân của mình. Không có nạng, không có xe đẩy. Bạn cũng biết đó, đối với một người mà có thể tạo ra cơn động đất ở giữa San PHrancisco và Oakland thì việc chiến thắng một bệnh tật nhỏ nhoi tầm thường thì quá là đơn giản, phải không các bạn?

Hai Chiếc Lược


Lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.
truyen186.com-hai chiec luoc
Một ngày nắng đẹp, tôi đến trường đại học lấy bằng tốt nghiệp. Cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, tôi cảm thấy vui sướng làm sao vì đã phải chịu đựng biết bao vất vả, tủi nhục mới có được nó.
Tôi nhớ lần bị ông thầy thể dục bắt lau toa-lét, nhớ những lần bị thầy cô la mắng vì những lỗi không phải của mình, nhớ những lần làm bài tập nhóm mà hai ba đứa tôi phải làm hết phần cho một nhóm cả mười người. “Vậy là mình đã thoát”, tôi thầm nghĩ.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến những lần trốn học đi đá PES với chúng nó, nhớ những lần trốn học đi chơi với người yêu, nhớ những lần trốn học chỉ vì thích trốn học. Tôi thấy hơi tiếc vì bây giờ mình không còn được tận hưởng cảm giác trốn học nữa. Bạn biết cảm giác ấy tuyệt vời như thế nào rồi đấy.
Đáng lẽ phải đi học mà mình lại trốn học. Nó khác hẳn với cảm giác được nghỉ học. Tội lỗi có hương vị ngọt ngào như trái táo cấm mà tổ tiên của chúng ta là A-đam và Ê-va đã hái trộm. Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay và cảm thấy tinh thần thật sảng khoái. Đang tung tăng đi ra lấy xe thì tôi giật mình nghe tiếng gọi:
- Kiên!
- Ơ Hà Anh đấy à?
- Ừ. Cậu cũng đến lấy bằng à. Cho tớ xem bằng của cậu nào.
- Lâu lắm không gặp cậu nhỉ. Mình còn không biết cậu cũng học trường này cơ.
Thực ra đó là lời nói dối. Trong bốn năm học đại học, tôi cũng vài lần thấy Hà Anh nhưng không đến chào cô ấy. Ngăn cách giữa tôi và cô ấy là một kí ức buồn…
***
Vào lớp tám, tôi và Hà Anh học cùng lớp với nhau. Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ hồi lớp chín. Mấy thằng lớp tôi bắt đầu lập ra một hội rất hay ho gọi là Hội soi gái.
Bạn không biết cái hội đấy tuyệt như thế nào đâu. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi soi gái trong trường và ở các trường khác, nghe nói gái Giảng Võ và Trưng Vương xinh lắm, và không chỉ soi không đâu, chúng tôi còn phải cưa đổ được một em nào đó.
Đó là phần hay nhất, lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.
Ngoài ra chúng nó còn bảo hàng tuần hội sẽ tổ chức xem phim người lớn và ai vào hội sẽ được đọc truyện “Cô giáo Thảo”, tôi tò mò lắm không biết đấy là truyện gì nhưng nghe bọn nó bàn tán có vẻ hay lắm. Hồi đấy internet còn là một khái niệm mới mẻ chứ như bây giờ tôi đã lên google search một phát là ra rồi.
Hội gồm những đứa nghịch nhất lớp như Tuấn Xêkô và Minh si-líp. Bọn nó đều ghét Hà Anh, nên tôi cũng thấy ghét con bé ấy.
Trong lớp chẳng có đứa nào dở hơi như nó, không bao giờ chịu quay bài kể cả môn giáo dục công dân, mà làm được bài thì chẳng bao giờ chịu nhắc ai, rồi thằng bên cạnh quay bài thì dọa mách cô, làm như thế là chưa đủ, nó còn hay bênh vực thằng siêu nhân, một thằng tính tình điên khùng mà cả lớp đều ghét.
Trớ trêu thay, đầu năm lớp chín, thầy chủ nhiệm chuyển tôi xuống ngồi cùng bàn với Hà Anh.
“Ôi giời ơi, sao thầy nỡ bắt em ngồi cạnh con hâm đấy cơ chứ!”, tôi thầm than vãn khi nghe thầy bảo chuyển chỗ. “Khốn nạn cái thân tôi, từ nay làm sao quay bài được nữa”
Tôi dọn đồ sang chỗ ngồi mới của mình. Chào đón tôi là cái nhìn nghi hoặc của Hà Anh. Có lẽ nó cũng ghét tôi như tôi ghét nó bởi vì tôi là người bình thường còn nó là đứa kì quặc. Nhưng tôi đã nhầm, mặc dù hơi khó tính nhưng nó đối xử với tôi rất tốt.
Có lần tôi đau bụng, nó đưa lọ dầu cho tôi bảo xoa vào bụng, còn lúc tôi kêu đói, nó đưa cho tôi bịch sữa tươi của nó. Dù vậy, tôi vẫn không ưa nó bởi một lẽ: nó quá tốt. Tôi tin rằng tất cả mọi người đều xấu xa và nếu không xấu xa thì chẳng qua là vì họ không có cơ hội để được xấu xa.
Nhiều người thường lên giọng phê phán những người ăn hối lộ nhưng tôi tự hỏi nếu chính họ được đút lót thì họ có nhận không? Vậy đấy, tôi cho rằng thế giới này có hai loại người: người xấu và kẻ đạo đức giả, mà trong hai loại đó thì chỉ có loại đạo đức giả là tôi ghét.
Nhưng Hà Anh đã làm hỏng bét cái thế giới quan của tôi. Dù tôi xếp nó vào loại đạo đức giả nhưng tôi không thể nào tìm được bằng chứng cho điều đó. Nó chẳng bao giờ làm bất cứ điều gì xấu kể cả những việc nhỏ nhặt như là không sơ-vin hay nói chuyện trong lúc cô giảng bài.
Tuy ngồi cạnh Hà Anh mang lại cho tôi nhiều điều khó chịu nhưng cũng có cái hay. Tôi đem những thói quen kì quặc của Hà Anh ra kể xấu với bọn thằng Minh si-líp và bọn nó rất thích nghe những chuyện đó.
- Khổ lắm, hôm trước kiểm tra mười lăm phút Bình Ngô Đại cáo tao không thuộc định lôi sách ra chép thì nó lườm tao một phát cháy bỏng, tao sợ quá đành phải cất sách đi, may mà còn nhìn được bài thằng Phú.
- Ôi kinh thế à. Đúng là con dở hơi. Thảo nào nó mới chơi được với thằng siêu nhân.
- Bọn mày chưa ngồi cạnh nó nên chưa biết đâu, môn nào nó cũng chép bài đầy đủ kể cả môn giáo dục công dân, rồi trong giờ cô đang giảng bài mà tao quay xuống nói chuyện với thằng Lâm là nó lại “suỵt” tao.
- Số mày đen thật.
Việc hàng ngày lôi Hà Anh ra nói xấu giúp tôi được kết nạp vào hội soi gái. Điều đó khiến tôi rất thích thú nhưng thỉnh thoảng tôi cũng thấy lương tâm day dứt vì Hà Anh luôn đối tốt với tôi.
Và thực ra, hội soi gái cũng không tuyệt vời như tôi tưởng, lúc đầu thì vẽ ra bao nhiêu hoạt động mà cuối cùng thì cũng chỉ là một nhóm mấy đứa chơi với nhau không hơn không kém. Đôi lúc tôi cũng cảm thấy mình không hợp với mấy đứa đấy nhưng bọn nó là những đứa thú vị nhất rồi, còn hơn chơi với mấy đứa nhạt nhẽo trong lớp.
Một hôm, Hà Anh nhờ tôi đèo nó về vì bố nó bận không đến đón được mà nhà tôi lại gần nhà nó. Tôi hơi ngần ngại nhưng không thể từ chối được. Nó thường giúp đỡ tôi và đây mới là lần đầu tiên nó nhờ tôi giúp, mà việc này thì cũng đâu khó khăn gì.
Chỉ có điều bọn thằng Minh si-líp mà nhìn thấy tôi và Hà Anh đi với nhau thì thật không hay chút nào. Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù sao cũng chỉ một hôm thôi mà. Thế là hết giờ hôm đấy, tôi cố gắng tránh mặt bọn trong lớp, lựa lúc bọn nó không để ý bảo Hà Anh ngồi lên yên sau rồi phóng vèo đi. Tôi thở phào vì đã vượt qua vùng nguy hiểm.
- Lúc nãy cậu làm bài kiểm tra Toán có tốt không? – Hà Anh hỏi tôi.
- À, cũng được.
Tôi trả lời cho qua, hi vọng là chủ đề học hành sẽ chấm dứt ở đây. Nhưng chắc vô ích thôi, vì Hà Anh có chuyện gì khác để mà nói.
- Mình lo quá, bài này mình làm chán lắm.
- Lần nào mà cậu chả nói thế, xong cuối cùng điểm cậu toàn cao nhất lớp.
Tôi mỉa mai. Quả thật tôi rất ghét cái tính than thở của nó. Điểm 8 với tôi là một kết quả tốt trong khi đối với nó giống như thảm họa 2012.
- Nhưng lần này mình làm chán thật í.
“Còn mình thì chán cậu luôn”, tôi thầm nghĩ.
- Sao cậu lúc nào cũng phải đạt điểm cao thế? Điểm cao cũng có để làm gì đâu.
- Mình chẳng biết. Mình quen được điểm cao rồi, nếu điểm thấp thì mình sẽ day dứt lắm. Mà bây giờ đó cũng là mục đích duy nhất để mình phấn đấu.
Cuộc nói chuyện đứt quãng một lúc. Hai người chìm trong những dòng suy nghĩ khác nhau. Bỗng Hà Anh hỏi tôi:
- Về sau cậu muốn làm gì?
- Tớ á… Tớ muốn làm cầu thủ bóng đá.
- Ồ, tuyệt thật đấy. Mình chưa gặp ai muốn làm cầu thủ bóng đá cả.
Tôi hơi ngạc nhiên… về Hà Anh và về chính mình. Bình thường tôi sẽ nói không biết bởi vì khi tôi nói với bố là tôi muốn trở thành cầu thủ bóng đá thì ông bảo đó là điều vớ vẩn, và khi tôi bảo với thằng Tuấn Xêkô thì nó bảo tôi bị dở hơi. Bởi thế tôi cũng nghĩ mình dở hơi thật và không bao giờ nói ra điều ấy nữa. Nhưng tôi lại nói với Hà Anh, và nó còn thích thú nữa.
“À, tại vì nó bị dở hơi mà”, tôi nhanh chóng tìm ra câu trả lời.
- Thế còn cậu?
- Mình muốn làm nhà báo.
- Tại sao?
- Vì chị mình rất thích làm nhà báo.
- Thế thì liên quan gì đến cậu?
- Mình rất muốn thực hiện ước mơ của chị. Chị mình không thể thực hiện ước mơ ấy. Chị mình mất rồi.
Tôi lặng cả người khi nghe Hà Anh nói thế. Tôi không còn cảm thấy ghét nó nữa, thay vào đó là một nỗi thương cảm và khâm phục tấm lòng cao đẹp của Hà Anh.
Thực sự, đèo Hà Anh về không phải là một nhiệm vụ khổ sai như tôi từng nghĩ. Sau hôm đấy, tôi cảm thấy giữa tôi và nó đã tồn tại một mối giao cảm. Tôi không ghét nó như trước. Nhưng lúc chơi với Hội soi gái, tôi vẫn tiếp tục nói xấu Hà Anh. Tôi không biết tại sao mình vẫn cứ làm thế. Tôi biết mình thật là một thằng tồi. Nhưng tôi không thể dừng được.
- Này sao mày ghét nó thế mà hôm trước tao lại thấy mày đèo nó về?
- Tao có muốn đâu. Nó cứ năn nỉ nên tao phải đồng ý. Đi với nó chán bỏ xừ, toàn nói chuyện học hành.
Một hôm, tôi ba hoa với mấy đứa là Hà Anh có một thói quen kì cục là hôm nào cũng lôi một chiếc lược màu hồng ra rồi ngắm nghía vuốt ve mà chẳng bao giờ dùng chải tóc. Nó quí cái lược đấy như vàng. Thằng Minh si-líp liền bảo tôi giấu cái lược đi cho nó hoảng đến phát khóc. Bọn tôi cười khoái trá khi nghĩ đến cảnh đó.
Thế là giờ thể dục, tôi giả vờ quên đồ chạy lên lớp rồi lục cặp Hà Anh. Tôi giấu chiếc lược vào bồn rửa mặt phòng vệ sinh nam rồi chạy ù xuống sân. Tiết sau, Hà Anh phát hiện ra chiếc lược đã biến mất. Nó loay hoay tìm mãi mà không thấy, bèn quay sang hỏi tôi:
- Cậu có thấy chiếc lược của mình đâu không?
- Chiếc lược nào cơ?
- Chiếc lược màu hồng mà mình vẫn hay mang ra ấy.
- Vậy à, mình không biết.
Tôi cười thầm trong bụng khi thấy Hà Anh đã hoảng hốt lắm rồi. Nó hỏi cả mấy đứa khác nhưng đứa nào cũng lắc đầu. Đến khi nó bắt đầu rơm rớm nước mắt thì tôi thấy thương thương bèn bảo:
- Có mỗi chiếc lược mà cũng khóc. Mình giấu đấy, để mình đi lấy cho.
Tôi tung tăng chạy vào phòng vệ sinh nam, nhưng hỡi ôi, chiếc lược đã không còn ở đấy nữa. Ai đó đã lấy mất rồi. Tôi tự trách mình dại dột khi để ở một chỗ nhiều người qua lại như thế. Tôi về lớp, mặt mày còn hoảng hốt hơn cả Hà Anh lúc nãy:
- Chết rồi, nó không còn ở đấy nữa. Ai lấy mất rồi.
Nghe tôi nói, Hà Anh bỗng trào nước mắt. Nó gục xuống bàn sụt sùi.
- Xin lỗi. Mình chỉ định đùa thôi. Ai ngờ…
Hà Anh vẫn khóc.
- Chỉ là một chiếc lược thôi mà. Mình sẽ mua đền cậu cái khác.
Ngay sau đó, tôi đã phải hối hận vì câu nói của mình khi nghe Hà Anh đáp:
- Đó là chiếc lược chị tặng mình trước khi mất…
Thấy Hà Anh khóc, mấy đứa xung quanh xúm lại dỗ dành. Trong khi đó, mấy thằng trong hội soi gái đứng chỉ trỏ cười cợt. Thằng Minh si-líp vỗ vai tôi:
- Mày khá lắm.
Lúc đấy tôi chỉ muốn đấm cho nó một phát. Nhưng thay vào đó, tôi lại mỉm cười với nó. Tôi thấy mình cũng hèn hạ và xấu xa như nó.
Chiếc lược mãi mãi không tìm lại được, cũng như tình bạn giữa tôi và Hà Anh mãi mãi không thể hàn gắn. Dù tôi đã mua đền Hà Anh một chiếc lược khác nhưng nó vẫn giận tôi. Hà Anh không nói năng gì với tôi suốt cả năm lớp chín. Sau đó chúng tôi lên cấp ba và không gặp lại nhau.
Mãi đến tận bây giờ, kí ức đó vẫn là nỗi buồn trĩu nặng trong tôi. Ngày hôm ấy đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nhận ra cái gì là phải cái gì là trái. Tôi nhận ra mình là ai…
Giờ đây đứng trước mặt Hà Anh, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện đó trong khi cô ấy dường như đã tha thứ cho tôi.
- Mình xin lỗi vì chuyện chiếc lược.
- Mình không còn giận chuyện đó đâu.
- Lúc đó mình cư xử như một thằng ngốc. Đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mình.
- Thôi cậu đừng buồn vì chuyện đó nữa. Thực ra, mình cũng không phải khi giận cậu suốt cả năm lớp chín như thế.
Mình vẫn còn nhiều thứ khác để nhớ đến chị. Hơn nữa, bây giờ mình có một kỉ vật khác cũng quí không kém.
Hà Anh lôi từ trong túi xách ra một chiếc lược khác. Đó là chiếc lược tôi đã tặng cô ấy…
Sưu tầm bởi http://truyen186.com