Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Yêu Chúa



Bạn ơi! Bạn có biết sự khác nhau khi bạn yêu Chúa và yêu một người bình thường không?

Yêu Chúa thì bạn có thể chia sẻ tình yêu của Chúa với tất cả anh em mình.
Nếu bạn yêu một người thì bạn khó có thể chia sẻ tình yêu của người đó với bất kì ai. và lúc này bạn sẽ trở thành 1 người ích kỷ lắm đó!
Vậy bạn hãy yêu Chúa thật nhiều và chia sẻ tình yêu đó với tất cả anh chị em chúng ta, để mỗi người đều được yêu thương, được bình an trong tình yêu của Chúa, bạn nhé! Chia sẻ tình yêu Chúa đến tất cả những người anh em của tui. Xin Chúa Thánh Linh soi sáng và chúc các bạn có một buổi chìu tốt lành
!

Thức Suốt Đêm Cầu Nguyện



Lời Chúa: Lc 6, 12-19
Trong những ngày ấy, Ðức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Ðến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Ðồ. Ðó là ông Simôn mà Người gọi là Phêrô, rồi đến ông Anrê, anh của ông; sau đó là các ông Giacôbê, Gioan, Philípphê, Batôlômêô, Mátthêô, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Simôn biệt danh là Quá Khích, Giuđa con ông Giacôbê, và Giuđa Ítcariốt, người đã trở thành kẻ phản bội.
Ðức Giêsu đi xuống cùng với các ông, Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xiđon đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh tật. Những kẻ bị các thần ô uế quấy nhiễu cũng được chữa lành. Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người.
Suy nim:
Đức Giêsu là con người cầu nguyện:
đây là nét nổi bật của Tin Mừng Luca.
Ngài cầu nguyện suốt cuộc đời trần thế,
từ khi nhận phép rửa của Gioan ở sông Giođan (Lc 3, 21)
đến khi hấp hối trên thập giá (23, 34. 46).
Đối với Ngài, cầu nguyện là chuyện Con đi gặp Cha,
là cuộc chuyện trò thân mật giữa Cha và Con.
Chính vì thế các lời cầu nguyện của Ngài (10, 21; 22, 42; 23, 34. 46).
đều bắt đầu bằng hai tiếng Abba, Cha ơi, thân thương.
Cần một không gian tĩnh lặng và riêng tư để gặp Cha (9, 18),
nên Đức Giêsu thường lên núi (6, 12; 9, 28)
hay vào chỗ hoang vắng (5, 16).
Nhưng có khi Ngài cầu nguyện tự phát trước mặt môn đệ (10, 21),
hay dẫn các môn đệ đến nơi mình sắp cầu nguyện (9, 28; 22, 39).
Gặp Cha là hơi thở đem lại sự sống và hạnh phúc cho Đức Giêsu.
Ngài múc lấy toàn bộ ý nghĩa đời mình qua các cuộc gặp gỡ đó.
Bài Tin Mừng hôm nay
cho thấy một lần cầu nguyện đặc biệt của Đức Giêsu.
Ngài đã thức suốt đêm nơi một ngọn núi (c. 12).
Ngài cố ý đến ngọn núi này để gặp gỡ Thiên Chúa là Cha của Ngài.
Đức Giêsu có điều cần hỏi ý Cha trước khi đi tới một quyết định.
Và đây là một quyết định quan trọng.
Đã có một đám đông môn đệ theo Ngài (Lc 6, 17),
bây giờ Đức Giêsu muốn tuyển chọn một nhóm nhỏ
để họ ở gần Ngài hơn và cộng tác với Ngài sát hơn.
Đức Giêsu không muốn tự chọn cho mình những cộng sự viên.
Ngài muốn đặt việc chọn lựa này trong bầu khí cầu nguyện.
Ngài coi nhóm đặc biệt này là “những kẻ Cha đã ban cho Con,”
“những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian” (Ga 17, 6. 9).
Đức Giêsu chỉ muốn chọn những người Cha đã chọn cho mình.
Đến sáng Ngài mới rõ ý Cha, mới làm xong việc chọn lựa.
Như thế cả Đức Giêsu cũng phải vất vả tìm kiếm ý Cha.
Cuối cùng Ngài đã chọn được Mười Hai ông mà Ngài gọi là tông đồ.
Đời người được đan kết bằng những chọn lựa lớn nhỏ.
Có những trường hợp dễ phân biệt trắng đen.
Nhưng có khi tôi phân vân không rõ điều nào tốt hơn,
và đâu thực sự là điều Chúa muốn cho đời tôi.
Gặp gỡ Chúa trong lặng lẽ cô tịch, với tâm hồn tự do thanh thoát,
chúng ta có cơ may nhận được ánh sáng từ trên cao.
Nếu tôi làm theo ý Chúa, đời tôi sẽ được hạnh phúc, dù phải hy sinh.
Nếu tôi cương quyết làm theo ý mình, dù biết ngược với ý Chúa,
thì lòng tôi sẽ chẳng được bình an.
Thiên Chúa muốn vén mở cho tôi biết ý định của Ngài về tôi,
nhưng Ngài đòi tôi cất công tìm kiếm.
Hạnh phúc cho ai tìm thấy ý Chúa sau những đêm dài trăn trở!
Cầu nguyn:
Lạy Chúa,
con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện,
không có giờ đi vào sa mạc
để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài.
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con.
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu
là con có thể tạo ra sa mạc.
Mỗi ngày có biết bao giây phút có thể gặp Chúa
mà con đã bỏ mất :
Khi chờ một người bạn,
chờ đèn xanh ở ngã tư,
chờ món hàng đang được gói.
Khi lên cầu thang,
khi đến nơi làm việc,
khi kẹt xe,
khi cúp điện bất ngờ.
Thay vì bực bội hay nóng ruột
con lại thấy mình sống an bình
trong sự hiện diện của Chúa.
Lạy Chúa,
những sa mạc ngắn ngủi hằng ngày
giúp con tỉnh thức
để nhạy cảm với ý Chúa.
Xin cho con yêu mến Chúa hơn
để tìm ra những sa mạc mới
và vui vẻ bước vào.
(gợi hứng từ Madeleine Delbrêl)



Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Thích Tự Do




Cầu nguyện:


Lạy Chúa Giêsu,


ai trong chúng con cũng thích tự do,


nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ.


Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra.


Xin giúp chúng con được tự do thực sự :


tự do trước những đòi hỏi của thân xác,


tự do trước đam mê của trái tim,


tự do trước những thành kiến của trí tuệ.


Xin giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ,


để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa,


để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em.


Lạy Chúa Giêsu,


xin cho chúng con được tự do như Chúa.


Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp hòi,


khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi


và chữa bệnh ngày Sabát.


Chúa tự do trước những thế lực đang ngăm đe,


khi Chúa không ngần ngại nói sự thật.


Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã và cái chết,


vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến cùng.


Xin cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng,


để chúng con được tự do bay cao.








Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

‎Chúa ơi! Con muốn...

Chúa ơi! Con muốn...
Con muốn là cái áo Của Chúa.
Để được theo Chúa đến khắp mọi nơi.
Con muốn được như đôi dép của Chúa,
Để được đồng hành với Chúa trên mọi nẻo đường.
Và Chúa ơi, con muốn...
Muốn được làm môn đệ Chúa,
Đi khắp nơi tôn vinh danh Ngài.

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Chia sẻ với bạn trẻ muốn tìm hiểu ơn gọi


Xin giới thiệu đến quý độc giả đặc biệt là các bạn trẻ đang muốn tìm hiểu ơn gọi bài chia sẻ của cha Micae Trương Thanh Tùng, Dòng Tên với các bạn trẻ Bắc Ninh trong ngày Chúa Nhật Chúa Chiên Lành. Chúng tôi sưu tầm được bài này tại trang web giadinhbacninh.com


MẾN CHÀO CÁC BẠN TRẺ ĐẾN VỚI
CHÚA NHẬT ƠN THIÊN TRIỆU 3.5.2009


Chúng ta vừa thảo luận theo nhóm về câu chuyện ơn gọi Mt 19,16-22: 


Có thể tóm tắt thành ba câu hỏi:
Có ơn gọi / tiếng gọi thật không? Tiếng gọi thể hiện thế nào? 
Có những ơn gọi / bậc sống nào trong Giáo Hội? 
Làm sao biết được ơn gọi của tôi? Câu hỏi 1: 
Có “tiếng gọi” thật không? Tiếng gọi xảy ra thế nào? 
- Trong đời thường: “tiếng gọi” ám chỉ một cuốn hút, thúc bách, xu hướng, lôi kéo một cá nhân, đến độ không cưỡng lại được, đến với một điều gì đó (chẳng hạn 1 NGHỀ), đến độ cá nhân không thể chọn khác được.
- Trong tình yêu: đó là “tiếng sét ái tình”, khiến một người bị hoàn toàn cuốn hút bởi người kia. - Trong Kinh Thánh: Thiên Chúa gọi/cuốn hút Môsê (Xh 3,1-6); Samuen (1Sm 3,10); Mẹ Maria (Lc 1,26-38); 4 môn đệ đầu tiên, Lêvi,Phaolô trên đường đi Đamát (Cv 9,1-19). - Dù thuộc lãnh vực đời thường, lãnh vực tình yêu hay Kinh Thánh, mọi tiếng gọi đều có chung các thành tố sau: Khởi đầu từ một tiếp xúc / gặp gỡ bên ngoài. Cá nhân cảm thấy sự cuốn hút mạnh mẽ từ bên trong . Cơ hội tiếp cận / ngỏ lời với “tiếng gọi”. Cá nhân đáp lời và nhận ra sự tương hợp giữa 2 phía. Đương sự cảm thấy sung mãn khi đáp ứng được tiếng gọi ấy. - Minh họa 5 yếu tố ấy trong Ga 1,35-39 và Lc 5,1-11: Đương sự gặp gỡ Chúa Giêsu. Cảm thấy sự cuốn hút mạnh mẽ, sâu thẳm từ Chúa. Chúa ngỏ lời mời gọi đầu tiên. Cá nhân đáp ứng & kinh nghiệm Chúa lớn lao / mình thật nhỏ bé. Cá nhân đáp lại tiếng gọi của Chúa và đạt sự sung mãn. 



Câu hỏi 2: Có những ơn gọi nào trong Giáo Hội?


1) Ơn gọi căn bản là ơn gọi Kitô-hữu, trở nên môn đệ Chúa Kitô. Các bậc sống chỉ là thêm vào ơn gọi căn bản ấy
.- Ơn gọi của mọi môn đệ cốt ở đi tìm tôn vinh Thiên Chúa ngay trong bậc sống của mình để cứu độ linh hồn mình. Người tu thì tôn vinh Chúa và tìm phần rỗi đời mình trong đời tu; người sống bậc hôn nhân thì tìm kiếm hai điều ấy trong đời sống gia đình. Nếu bậc sống tôi đang theo đuổi không bảo đảm hai điều ấy thì chắc chắn đấy không là ơn gọi của tôi. Hãy tìm bậc khác.


 2) Vậy có những bậc sống nào của người môn đệ?
- Hãy nhìn vào số những người theo Chúa Kitô: Nhóm 12; Nhóm 72; các phụ nữ; theo Chúa “tại gia” như Giakêu; gia đình Bêtania… - Giáo hội hôm nay cũng có những người tương tự- Nhóm 12: giáo sĩ, tu sĩ, tu đoàn tông đồ, giáo dân dấn thân trọn đời. - Nhóm 72: thành viên các nhóm truyền giáo giáo dân hay các ban phục vụ: HĐGX, GLV, Ca đoàn.- Nhóm tại gia: các gia đình kitô-giáo đạo đức 


3) Nhóm giáo sĩ, tu sĩ và tu đoàn tông đồ
- Riêng nhóm giáo sĩ, tu sĩ và tu đoàn tông đồ là những người theo sát Chúa nhất và chia sẻ những trực tiếp nhất với công việc của Giáo Hội và được chuẩn nhận bởi Giáo Hội. * Giáo sĩ: có chức thánh (phó tế, linh mục, giám mục).* Tu sĩ: có lời khấn công theo Hiến pháp của một hội dòng (khấn tạm và vĩnh khấn). Phân loại: Dòng thuộc Tòa Thánh / dòng thuộc giáo phận Dòng chiêm niệm / Dòng hoạt động (truyền giáo, giáo dục, xã hội) Dòng giáo sĩ (nam) / Dòng giáo dân (nữ; Sư huynh Lasan) Tu Dòng (có đời sống cộng đoàn) / Tu hội đời (sống tại thế) * Tu sĩ mỗi Dòng được huấn luyện, sống và làm tông đồ theo tôn chỉ của Hiến Pháp riêng của Dòng đã được Tòa Thánh phê chuẩn. * Tu đoàn tông đồ: là những hiệp hội giáo sĩ hay giáo dân cùng dấn thân làm tông đồ với tư cách cộng đoàn. Khác với Dòng tu hay tu hội đời có lời khấn công, tu đoàn tông đồ chỉ có lời khấn tư, nhưng Hiến pháp của Tu đoàn cũng phải được Tòa Thánh phê chuẩn. * Bản chất của một lời khấn là “công” hay “tư” tùy thuộc vào Hiến Pháp được Tòa Thánh phê chuẩn. “Công”: có nghĩa được Giáo hội nhìn nhận; “tư”: có nghĩa chỉ riêng của cá nhân khấn với Chúa. 


4) Lịch sử phát sinh các dòng tu trong Giáo hội
Thế kỷ I: Đời sống khổ hạnh tại gia (các trinh nữ dâng hiến) Thế kỷ III: Lối sống ẩn tu (thánh Antôn tu rừng). Thế kỷ VI: Lối sống đan tu (thánh Biển đức) Thế kỷ XII- XIII: Các dòng hiệp sĩ, cứu tế (y tế, hành hương). Thế kỷ XIII: Lối sống khất thực (Đaminh, Phanxicô). Thế kỷ XVI: Khởi đầu các dòng giáo sĩ và truyền giáo (Dòng Tên) Từ thế kỷ XVII: Các dòng trợ thế mới chuyên giáo dục, y tế, xã hội. Thế kỷ XX: Các tu hội đời được thiết định. 


Câu hỏi 3: Làm sao nhận biết ơn gọi của tôi? 



1) Đặt khung cảnh cho mọi chọn lựa: Đích nhắm chung của mọi chọn lựa của người KTH: chọn bậc sống nào giúp tôi phụng thờ Thiên Chúa, cứu rỗi hồn mình, phục vụ tha nhân. Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được ích gì? (Mt 16,26)
- Sau đó phải đi “shopping” ơn gọi để tìm hiểu những bậc sống khác nhau và chọn lựa. Đâu là bậc sống đem lại ý nghĩa cho đời tôi?


 2) Ba tiêu chuẩn nhận định ơn gọi: Thiên thời / nhân hòa / địa lợi


a) Thiên thời: Chúa gieo vào lòng mỗi người trẻ một ước muốn về bậc sống đem lại ý nghĩa cho cuộc đời của người trẻ ấy (bậc sống, nghề nghiệp, định hướng tương lai).- Dấu chỉ sơ khởi của ơn gọi: Tôi bị cuốn hút về bậc sống nào trong Giáo hội: giáo dân, tu sĩ, giáo sĩ, lập gia đình, sống độc thân phục vụ… Bậc nào mang đến ý nghĩa và sức mạnh nhất cho đời tôi. Nếu tôi không chọn bậc ấy, có vẻ như đời tôi không toàn vẹn. - Tuy nhiên, để chọn lựa được khách quan và chuẩn xác, bạn phải có cơ hội tiếp xúc, hiểu biết nhiều ơn gọi khác nhau thì mới rõ. Nhiều người phải đi tu “thử” rồi mới biết mình không có ơn gọi tu trì; có người khác đã hứa hôn, nhưng sau một biến cố thiêng liêng nào đó (tĩnh tâm, cuộc lễ, người thân qua đời…), lại nhận ra ơn gọi của mình là sống đời dâng hiến. - Vì thế các buổi tĩnh tâm, giới thiệu ơn gọi, tạo điều kiện cho bạn mở ra hơn so với ơn gọi “độc đạo” là hôn nhân. - Yếu tố thiên thời của đời tu phải là động cơ dấn thân trong suốt: khao khát hiến thân phụng sự Chúa và nhân loại, chứ không phải đi tìm cơ hội tiến thân hay cơ hội học hành.


b) Nhân hòa: Thiên Chúa ban cho người trẻ những năng lực cần thiết cho bậc sống thích hợp với người ấy.1. Bậc sống giáo dân và hôn nhân gần gũi với đa số người. 2. Nếu là bậc sống giáo sĩ và tu sĩ đòi những điều kiện khác: từ sức khỏe, học vấn, ước muốn và khả năng hiến thân phụng sự Thiên Chúa và Giáo hội, khả năng sống 3 lời khuyên phúc âm, khả năng sống cộng đoàn 


c) Địa lợi: Nếu là bậc sống giáo sĩ và tu sĩ, thì từ tuổi thơ cho đến lúc lớn, Chúa ban cho cá nhân ấy mọi hoàn cảnh thuận lợi (gia đình, giáo dục, xã hội…) để hướng tới ơn gọi tu trì. Và nhất là phải được sự chuẩn nhận của giáo quyền hay bề trên (nhận vào Chủng Viện hay Nhà Tập; chấp nhận cho khấn hay chịu chức…)Tóm lại: Chỉ khi một cá nhân được Chúa ban đủ cả ba điều kiện trên thì ơn gọi mới thành sự và sung mãn. Thiếu một trong ba, một ơn gọi sẽ không thành sự, hoặc nếu thành sự thì cá nhân người đi tu không triển nở, không hạnh phúc, không sinh hoa kết quả.


 3) Các dấu chỉ của một lựa chọn ơn gọi đúng hay sai:
a) ĐÚNG:
- Nội tâm: Cá nhân bình an, hạnh phúc, thấy đời mình có ý nghĩa, ơn gọi ấy vừa sức với cá nhân.
- Bên ngoài: Cá nhân được Chúa ban những hoàn cảnh thuận lợi và bước đường ơn gọi xuôi chảy.


b) SAI- Nội tâm: Bất an, uể oải, vượt sức, chán chường.





- Bên ngoài: Trắc trở, không được nhận. 


Bắc Ninh ngày 3/5/2009


Lm: Micae Trương Thanh Tùng SJ
Conggiao.info (theo giadinhbacninh.com)

Những Câu Chuyện Cuộc Sống




Thực sự đây là những câu truyện cực ngắn thôi, nhưng mỗi câu truyện đều khiến chúng ta phải suy ngẫm rất nhiều, bởi ẩn sâu trong những câu truyện ngắn ấy là những ý nghĩa rất sâu xa:

Cùng nghề

Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:
- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố?
- Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo của mình đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà.
- Sao không thấy học trò thăm bố?
- À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi.
Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...

Lòng tin

Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!

Tiền cứu trợ

Lũ. Ba nhắn lên "... Nhà ngập, con đừng về!"
Mỗi ngày, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học nhận tiền cứu trợ đồng bào miền Tây.
Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin và hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.
Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi cho con một gói mỏng và bảo: "Tiền cứu trợ, ba con gởi lên cho con đó!"

Ước mơ

Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt.
Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi:
- Sao con không đổi làm chủ ấy ?
Đứa trẻ bảo:
- Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người.
Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa....

Những chiếc bao lì xì

Ba mẹ làm lớn, tết đến tôi được nhận nhiều bao lì xì đỏ thật đẹp với lời chúc học giỏi và chóng lớn.
Những bao lì xì xé ra tôi mua đồ chơi và bỏ đầy con heo đất.
Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm thật nhiều bao lì xì. Tôi hỏi: “Mày được bao nhiêu?”
Nó đáp: “Em nhặt ở sọt rác nhà anh 50 caí”


Anh...

Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”
Anh ơi… ôi, người anh của Út…!

Mất Xe

Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học.

Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó.

Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.

Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.

Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.

Bạn Có Nghèo Không ?
 

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến một nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là là một cánh để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình." - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tố cho đứa con bé bỏng của mình.

Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: " Chuyến đi như thế nào hả con ?"

- Thật tuyệt vời bố ạ !

-Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy !

-Ô, vâng.

-Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này ?

Đứa bé không ngần ngại:

-Con thấy chúng ta có một con **** họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm.Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phải phục vụ người khác. Chùng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra nững thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở lẫn nhau...

Đến đây người cha không nói gì cả.

"Bố ơi, con đạ biết chúng ta nghèo như thế nào rồi.."- cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì chúng ta đang có và chỉ luôn đòi hỏi những gì không có. Cũng có những thứ không có giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đứng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

Trái tim hoàn hảo
 

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có tì vết hay rạng nứt nào. Đám đông điều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói:" Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẻ nhưng đã đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhung không vừa khít nên tạo ra một bề mặt sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cưòi nói :" Chắc là cụ nói đùa ! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn trái tim của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt. "

- Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một nguời mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ , anh chị , bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tim tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi va con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những vết sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúnh nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉng thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúnh tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc không cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng mộtngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoản trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yêu với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hếtvì tình yêu của cụ già đã chảy trong tim anh...

Cho ngày hôm nay
 

Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.

Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và nhựng nổi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào huỷ bỏ một hành đông mà chúnh ta đã làm cũng như không thể nào xoá đi một ngôn từ mà chúnh ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rổi!!

Còn một ngày nữa mà chúnh ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng của cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hy vọng và việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó cũng sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe doạ nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra mà.

Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay . Bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ - mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.

(st) 

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Những Thứ Đừng Bao Giờ Nên Tiếc Nuối


Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình.

Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua.


Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.

Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi...

Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng...

Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi...

Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.

Những người luôn bận lòng với những đố kị, day dứt với những đau khổ, trầm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.

Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn.


Nguồn: http://hgth.net/forum/showthread.php?t=12455

Cuộc Tranh Luận Vĩ Đại

Vài thế kỷ trước, Giáo hoàng ra lệnh rằng tất cả mọi người Do Thái phải rời nước Ý. Tất nhiên là có một sự phản đối rộng rãi từ phía cộng đồng người Do thái, cho nên GH quyết định sẽ có một cuộc thương lượng. Ông sẽ tranh luận về tôn giáo với lãnh đạo của cộng đồng Do Thái. Nếu vị lãnh đạo của người Do Thái thắng, họ sẽ được phép ở lại. Nếu GH thắng, Người Do Thái sẽ phải ra đi.

Cộng đồng Do thái họp và chọn ra một giáo sĩ có tuổi, Moishe, để đại diện cho họ trong cuộc thương thuyết. Tuy nhiên giáo sĩ Moishe thì lại không biết nói tiếng Latin và Giáo hoàng thì lại không biết nói Yiddish (tiếng cổ của Do Thái). Do đó họ quyết định cuộc thương thuyết sẽ diễn ra trong im lặng.

Ðến ngày thương thuyết, Giáo hoàng và giáo sĩ Moishe ngồi đối diện với nhau trong chừng một phút rồi Giáo hoàng giơ tay lên chìa 3 ngón tay ra. Moishe quay ra sau nhìn và đưa một ngón tay lên. Tiếp theo, Giáo hoàng vẫy ngón tay ra hiệu quanh đầu. Giáo sĩ Moishe chỉ xuống đất ngay chỗ ông ta ngồi. Giáo hoàng mang ra một cái bánh thánh và một ly rượu. Moishe lấy ra một quả táo.

Ðến lúc đó, Giáo hoàng đứng dậy và nói, "Tôi đã thua trong cuộc thương thuyết này. Người Do Thái có thể ở lại."

Sau đó, các giáo chủ xúm lại quanh Giáo hoàng và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Giáo hoàng nói, "Ðầu tiên ta đưa ba ngón tay lên để tượng trưng cho Chúa ba ngôi. Ông ta đáp lại bằng cách đưa một ngón tay để nhắc nhở rằng chỉ có một Thiên Chúa chung duy nhất cho cả hai tôn giáo. Ta liền vẫy ngón tay vòng quanh để cho ông ta thấy Chúa ngự trị ở quanh tất cả chúng ta. Ông ta đáp lại bằng cách chỉ ngón tay xuống đất để nói rằng Chúa cũng ở ngay đây với chúng ta. Ta lấy rượu và bánh thánh ra để nói rằng Chúa lượng thứ cho những tội lỗi. Ông ta lôi quả táo ra để nhắc ta về tội lỗi lúc ban đầu của Adam và Eva. Ông ta đã trả lời được mọi thứ. Ta còn có thể làm gì được nữa?"

Trong khi đó cộng đồng người Do Thái tụm lại thành đám đông quanh giáo sĩ Moishe hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. "à", Moishe nói, "đầu tiên ông ta nói với tôi, "Người Do Thái các người có 3 ngày để biến khỏi nơi đây." Thế là tôi liền bảo ông ta, 'Tuỳ ngài thôi'. Ông ta liền nói với tôi rông toàn bộ thành phố sẽ sạch bóng người Do Thái. Tôi bảo với ông ta là "Nghe đây này Giáo hoàng, Người Do Thái...chúng tôi sẽ ở đây!".

"Và tiếp theo là gì?" một phụ nữ hỏi.

"Ai mà biết được?", giáo sĩ Moishe đáp. "Chúng tôi nghỉ ăn trưa."

Nguồn bài http://www.goctamhon.com/#ixzz1Wiq2LxhO

8 Món Quà Không Mất Tiền Mua


Có những món quà mà bạn không cần phải tốn tiền mua. Có những món quà mà bạn luôn muốn được nhận. Có những món quà mà người khác chờ đợi bạn tặng.


1. Món quà từ sự lắng nghe
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.

2. Món quà từ sự trìu mến
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu.

3. Món quà từ sự vui tươi
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.

4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “Cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “Xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.

5. Món quà từ sự khen ngợi
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “Chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn!” hay “Một bữa ăn rất ngon!” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.

6. Món quà từ sự giúp đỡ
Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.

7. Món quà của sự yên tĩnh
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.

8. Món quà từ sự thân thiện
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Khỏe không?”, “Mọi việc ổn chứ?”… những điều thật dễ dàng để nói nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.

Hãy tặng những món quà này cho những người xung quanh bạn.

Xin lỗi Chúa

Lạy Chúa!
Thật là nhanh quá Chúa ơi, Chúa có nhớ không? Từ ngày ấy, Chúa lấy của con 1 thứ, 1 thứ thiêng liêng mà không gì có thể bù đắp được, thứ mà con không muốn Chúa lấy đi dù chỉ là một giây một phút. Một thứ thật quan trọng đối với con. Chúa lấy đi khi mà con chưa được hưởng thụ được bao nhiêu, chưa được cảm nhận cái cảm giác đó như thế nào?  Chúa có biết  con như thế nào khi nhìn những người bạn của con đón nhận cái điều thiêng liêng đó không? Lúc đó..con chỉ ước gì..ước gì.. và cuối cùng cũng chỉ là ước mà thôi. Con sống như là để tồn tại chứ không phải sống, một cánh cổng thật lớn đã khép chặt tâm hồn con. Có thể nói là độc lập và tự chủ, và điều đó đã làm con cảm thấy cô đơn trống trải, đã nhiều lần thầm trách Chúa..Chúa vẫn im lặng, vẫn chờ đợi và không nói một lời nào. Con đã từng gào lên rằng: "Chúa có tồn tại trên đời này không? Tại sao Chúa không nghe con? Tại sao Chúa vấn im lặng mà không cho con một điều gì đó chứng tỏ là Chúa đang lắng nghe con. tại sao Chúa lại đê những điều đó xảy ra đến với con như vậy. Những điều không tốt và xấu xa.". Để trả lời cho sự rên xiết của con vẫn là sự im lặng của Chúa.Thời gian thấm thoát trôi xa dần nhưng sao con tưởng chừng như mới xảy ra hôm qua mà thôi. Qua những gì con trải nghiệm, và những gì con phải đối mặt, chỉ có một mình. Con ước gì, giá như điều đó đừng xảy ra, đừng đến với con... nhưng có lẽ con đã lầm..Chúa biết điều gì tốt cho con. Chúa dạy con mọi thứ, mọi thứ từ thế giới này, có lẽ sẽ không là tất cả nhưng là những gì con đã học được. Chúa muốn con tự bước đi trên đôi chân của mình để đi đến nơi mà Chúa muốn con đến. Và giờ đây, con cảm nghiệm ra rằng, khi con thấy con đang cô đơn là lúc Chúa ở bên con rất gần. Những khi con tưởng Chúa không nghe con cầu xin là lúc Chúa quan tâm tới con nhất. Chặng đường con đã đi qua không bao giờ vắng bóng Chúa và Mẹ Maria. Và giờ đây! Khi nhìn lại những quãng thời gian đó, con thấy rằng không khi nào Chúa rời xa con, Chúa luôn luôn lắng nghe,luôn luôn giúp  và bảo vệ, che chở con bằng những cách mà con không biết. Có lẽ, phần nào con hiểu được 1 vài điều Chúa đã làm cho con. Con luôn nguyện xin Chúa hãy dẫn con đi, dẫn đến nơi mà Chúa muốn con đến. Xin lỗi Chúa vì con đã trách Người. Và cảm tạ Chúa vì Ngài đã cho con được sinh ra trên đời này để được đón nhận hồng ân mà Người dành cho con. Amen!