Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Tính Toán



Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết 1 tờ giấy gởi đến mẹ như sau:

1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ $1.00

2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng $2.00

3. Sau khi đi học về coi em $3.00

4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp $4.00


Cộng $10.00


Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học

Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau:



1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày Miễn phí

2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con Miễn phí

3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay Miễn phí

4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau Miễn phí

5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời

nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y Miễn phí

6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của Mẹ


Thời hạn chi trả cho con Trọn đời Mẹ

Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc.

Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau:

Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ... Kể từ nay:

1. Phụ giúp Mẹ Miễn phí

2. Ráng ăn học thành tài Miễn phí

3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người Miễn phí

4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ Miễn phí

5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già Miễn phí

Thời hạn thực hiện........... Trọn đời con

Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10.00 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ song miệng vẫn nở 1 nụ cười và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sanh con ra đến nay.

"Ví mà tôi đổi thời gian được...Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười. "

(st)

LỜI CHÚA ĐÁP CHO MỌI LO LẮNG BĂN KHOĂN CỦA LÒNG BẠN



• Bạn nói : “ Điều đó là không thể ”
Chúa đáp : “ MỌI SỰ ĐỀU CÓ THỂ ” ( Lc 18,27)

• Bạn nói : “ Con đã quá mệt mỏi”
Chúa đáp : “ TA CHO CON ĐƯỢC YÊN NGHỉ ” ( Mt 11, 28 – 30 )

• Bạn nói : “ Chẳng có ai thực sự yêu tôi ”
Chúa đáp : “ TA YÊU CON ” ( Ga 3, 16 và 13,34 )

• Bạn nói : “ Con không thể tiếp tục được ”
Chúa đáp : “ ƠN TA ĐỦ CHO CON ” ( 2 Crê 12, 9) và Tv ( 91,15)

• Bạn nói : “ Con không hiểu phải làm thế nào ”
Chúa đáp : “ TA SẼ DẪN DẮT CÁC NẺO ĐƯỜNG CỦA CON ” ( Châm ngôn 3, 5 –ê 6)

• Bạn nói : “ Con không làm nổi ”
Chúa đáp : “ TA LÀM ĐƯỢC MỌI SỰ ” ( Pl 4,13)

• Bạn nói : “ Con chẳng có khả năng ”
Chúa đáp : “ TA CÓ KHẢ NĂNG ” ( 2 Cr 9,8 )

• Bạn nói : “ Sẽ chẳng có ích gì đâu ”
Chúa đáp : “ MỌI SỰ HIỆP LẠI LÀ CÓ ÍCH ” ( Rm, 8, 28 )

• Bạn nói : “ Con không thể tha thứ cho mình con ”
Chúa đáp : “ TA THA THỨ CHO CON ” ( 1 Ga 1, 9) ( Rm 8, 1)

• Bạn nói : “ Con không thể điều hành được công việc ”
Chúa đáp : “ TA SẼ ĐÁP ỨNG MỌI NHU CẦU CỦA CON ” ( Pl 4, 19)

• Bạn nói : “ Con sợ lắm ”
Chúa đáp : “ TA CHẲNG CHO CON MỘT TINH THẦN NHÚT NHÁT ” ( 2 Tm1, 7 )

• Bạn nói : “ Con cảm thấy bất an ”
Chúa đáp : “ TA BAN BÌNH AN CHO CON ” ( Ga 14, 27)

• Bạn nói : “ Con bao giờ cũng lo lắng và thất bại ”
Chúa đáp : “ HÃY TRÚT BỎ MỌI LO LẮNG CHO TA ” ( 1 Pr 5, 7)

• Bạn nói : “ Con không đủ đức tin ”
Chúa đáp : “ TA ĐÃ BAN CHO MỖI NGƯỜI MỘT LƯỢNG ĐỨC TIN ” ( Rm 12, 3)

• Bạn nói : “ Con không đủ khôn ngoan ”
Chúa đáp : “ TA ĐÃ BAN CHO CON SỰ KHÔN NGOAN ” ( 1 Cr 1, 30 )

• Bạn nói : “ Con cảm thấy cô đơn ”
Chúa đáp : “ TA CHẲNG LÌA CON, CHẲNG HỀ BỎ CON ” ( Dt 13, 5)

• Bạn nói : “ Sao cuộc đời con tăm tối quá !
Chúa đáp : “ TA LÀ ÁNH SÁNG THẬT , ÁNH SÁNG ĐẾN THẾ GIAN VÀ CHIẾU SOI MỌI NGƯỜI ( Ga 1, 9)

• Bạn nói : “ Con là kẻ bất tài ,vô dụng ”
Chúa đáp : “ TRƯỚC MẮT TA, CON THẬT QUÝ GIÁ VỐN ĐƯỢC TA TRÂN TRỌNG VÀ MẾN
THƯƠNG ” ( Is 43, 4)
( St theo Cathe Francis.)

TÂM SỰ VỚI CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ MỖI NGÀY TRONG TUẦN Tuần 2



Thứ hai sau Chúa nhật 2 thường niên (17.01.2011)
Mc 2,18-22
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Qua bí tích Thánh Thể, Chúa viếng thăm cuộc đời chúng con. Chúa không chỉ đụng chạm đến linh hồn chúng con mà còn ngự trị trong con người chúng con. Xin Chúa hãy chiếm đoạt linh hồn và thân xác chúng con. Xin chữa lành hồn xác chúng con trong ân sủng của Chúa. Xin Chúa luôn ở lại để chia sẻ với những lo âu trong cuộc sống chúng con.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Chúng con cám ơn Chúa đã luôn thi thố tình thương của Chúa cho chúng con. Đôi tay Chúa luôn chúc lành, xoa dịu cho những mảnh đời bất hạnh mà Chúa gặp trên đường. Đôi chân Chúa đã đi đến cùng của sự thí mạng sống vì hạnh phúc tha nhân. Sự hiện diện của Chúa luôn mang lại sự bình an và hoan lạc cho những ai diễm phúc được Chúa viếng thăm. Năm xưa trong tiệc cưới Canna, Chúa đã làm phép lạ cho nước hoá thành rượu để nhờ đó bữa tiệc được trọn vẹn niềm vui. Xin cho chúng con được xứng đáng đón rước Chúa viếng thăm. Xin đừng để những tham sân si dòng đời làm chúng con mất đi sự trong trắng tâm hồn. Xin giúp chúng con biết chọn Chúa làm phần gia nghiệp hơn là những vinh hoa phú quý trần gian.
Lạy Chúa, Chúa là niềm vui của cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con luôn tìm đến Chúa để kín múc suối nguồn tình yêu vô tận từ trái tim yêu thương của Chúa. Xin Chúa chúc lành cho ngày sống chúng con luôn được bình an trong bàn tay quan phòng của Chúa. Amen

Thứ ba sau Chúa nhật 2 thường niên (18.01.2011)
Mc 2,23-28
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Bí tích Thánh Thể là dấu chỉ của một tình yêu dâng hiến trọn vẹn cho nhân loại chúng con. Chúa đã trở thành tấm bánh để tan biến đời mình nên sức sống cho con người. Tấm bánh luôn mang lại niềm vui cho người già cũng như trẻ thơ. Tấm bánh dù nhỏ bé, dù đơn sơ vẫn làm no thoả lòng người. Xin cho chúng con biết dùng đời mình như tấm bánh làm vui lòng mọi người.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Chúa đã dạy chúng con hai chữ yêu thương. Tình thương chính là luật sống, là lẽ sống của đời ky-tô hữu. Ai sống yêu thương là ở trong tình thương Chúa. Ai sống nghịch với đức yêu thương là như cành nho lìa cành sẽ bị hoé úa khô cằn. Nhưng Chúa ơi! Thế giới chúng con đang sống thật thiếu hương vị của yêu thương. Tình người khô cằn vì thiếu hai chữ yêu thương. Người ta sống với nhau vì đồng tiền hơn là vì tình người. Người ta đối xứ với nhau trên quyền lợi hơn là trên tình cảm dành cho nhau. Xin Chúa giúp chúng con sửa lại cách sống của mình cho phù hợp tin mừng của Chúa.
Lạy Chúa, Chúa làm chủ muôn loài, xin Chúa hãy làm chủ cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con biết tín thác và cậy trông vào Chúa. Amen
Thứ Tư sau Chúa nhật 2 thường niên (19.01.2011)
Mc 3,1-6
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Chúng con cám ơn Chúa đã nhập thể làm người và ở cùng chúng con. Cám ơn Chúa đã đồng hành với chúng con qua những thăng trầm của cuộc sống. Cám ơn Chúa đã chia sẻ buồn vui trong kiếp người chúng con. Xin giúp chúng con cũng biết tín thác và cậy trông vào Chúa, để nhờ đó chúng con luôn an vui sống trong sự quan phòng của Chúa.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Chúa đã sống một cuộc sống yêu thương để nêu gương cho chúng con. Chúa luôn cảm thông với nỗi bất hạnh của tha nhân. Chúa luôn thi thố tình thương cho những ai kêu cầu Chúa. Chúa còn ra lề luật của Chúa chính là tình thương. Tình thương là lẽ sống của Chúa cũng là căn tính của đời ky-tô hữu chúng con. Xin giúp chúng con biết sống yêu thương như Chúa. Xin loại trừ nơi chúng con tính ghen ghét, lòng hận thù để chúng con sống với nhau trong sự hoà hợp thân thương. Xin khơi gợi nơi chúng con tình liên đới thay cho những cái nhìn thiển cận, hẹp hòi. Xin giúp chúng con biết sống bái ái với nhau trong tư tưởng, lời nói và hành động.
Lạy Chúa, Chúa là Đấng giầu lòng thương xót, xin cho chúng con biết nương nhờ nơi lòng thương xót của Chúa. Amen
Thứ Năm sau Chúa nhật 2 thường niên (20.01.2011)
Mc 3,7-12
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Chúng con cám ơn Chúa đã thương nhập thể làm người để ở cùng chúng con. Cám ơn Chúa đã chia sẻ kiếp người với chúng con. Cám ơn Chúa đã thi thố tình thương cho những mảnh đời bất hạnh. Xin cho chúng con biết tiếp tục mang tình thương Chúa đến cho mọi người.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Dấu chân của Chúa năm xưa luôn để lại dấu ấn của yêu thương. Sự hiện diện của Chúa luôn nâng đỡ những ai mang gánh nặng nề, và những ai đang cô đơn thất vọng. Chúa chẳng nề gian nan, chẳng ngại gian khó. Chúa luôn đi bước trước trong tình yêu. Chúa không chờ người ta kêu xin. Chúa không đợi người ta van nài. Trái tim Chúa luôn chạnh lòng xót thương. Xin cho đôi chân của chúng con cũng nở hoa yêu thương trên hành trình chúng con đi. Xin loại trừ nơi chúng con thói hưởng thụ và tính ích kỷ để chúng con sống có ích cho tha nhân. Xin giúp chúng con luôn làm vinh danh Chúa qua đời sống hiến dâng phục vụ của chúng con.
Lạy Chúa, Chúa là Đấng tình yêu, xin giúp chúng con biết yêu Chúa trên hết mọi sự và yêu mến tha nhân như chính mình. Amen
Thứ sáu sau Chúa nhật 2 thường niên (21.01.2011)
Mc 3,13-19
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể !
Theo lẽ thường của mọi tình yêu, luôn đòi hỏi sự gần gũi, sự hiện diện thể lý. Diện đối diện với một nghiã cử cụ thể. Vì vậy, sự hiện diện của Chúa với chúng con qua Bí tích Thánh thể như nói lên tình yêu thương tuyệt vời mà Chúa đã dành cho chúng con .
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, năm xưa Chúa đã dùng tình yêu để xoa dịu nỗi bất hạnh của tha nhân. Xin cho chúng con biết hoạ lại tình yêu của Chúa cho anh em của mình.
- Xin ban cho chúng con trái tim của Chúa, để chúng con luôn nhạy cảm trước nhu cầu của tha nhân.
- Xin ban cho chúng con tấm lòng của Chúa để chúng con yêu thương phục vụ mọi người. Sống bao dung. Sống độ lượng. Sống vâng phục để ý Chúa được nên trọn. Lấy nhân nghiã làm nền tảng để cư xử tốt với mọi người. Chọn sống thanh bần mà hòa mình với tha nhân. Xem chữ tín như mối dây liên kết với đồng loại.
- Xin ban cho chúng con đôi tay của Chúa để chúng con xoa dịu những đau thương khốn cùng của anh em. Vực dậy những tâm hồn đang ngã qụy trước những thất bại, đắng cay. Xin cho đôi tay chúng con luôn rộng mở để thi ân cho kẻ cơ hàn.
- Xin ban cho chúng con đôi chân của Chúa để chúng con ra khỏi chính mình mà đến với tha nhân. Xin cho mỗi nhịp bước của chúng con luôn khắc ghi dấu ấn tình yêu của Chúa trong lòng mọi người. Xin giúp chúng con đừng bao giờ chùn bước trước gian nguy thử thách. Một lòng tín trung bước theo Chúa cho đến cùng.
Lạy Chúa, Chúa là tình yêu. Xin cho chúng con biết dùng tình yêu làm biểu tượng cho cuộc sống của mình. Xin cho chúng con biết sống  và yêu như Chúa đã sống để yêu thương chúng con . Amen

Thứ bảy sau Chúa nhật 2 thường niên (22.01.2011)
Mc 3,20-21
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,
Lời Chúa là ngọn đèn soi bước chúng con đi. Lời Chúa là lẽ sống, là con đường dẫn chúng con tới hạnh phúc miên trường. Xin cho chúng con biết lắng nghe và thực thi lời Chúa, biết sống tin mừng giữa lòng thế giới hôm nay.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Chúa đã yêu thương chúng con vô bờ. Năm xưa, Chúa đã quy tụ chung quanh Chúa những người lắng nghe và thực thi lời Chúa thành một gia đình đức tin. Chúa chọn họ nên bạn nghĩa thiết của Chúa. Chúa coi trọng tình thiêng liêng hơn cả tình ruột thịt. Chúa vẫn từng nói chỉ những ai biết lắng nghe Lời Chúa mới là cha, là mẹ và là anh em với Chúa. Xin cho chúng con biết giữ tình nghĩa với Chúa trong sự lắng nghe và thực hành lời Chúa. Xin giúp chúng con đừng giữ đạo hình thức nhưng giữ đạo bằng cả cuộc sống mến Chúa trên hết mọi sự và yêu mến tha nhân như chính mình.
Lạy Chúa, Chúa có Lời ban sự sống đời đời. Xin ban cho chúng con lời hằng sống để chúng con tuân giữ và thi hành suốt cuộc đời. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

HÃY ĐẾN VỚI ĐỨC CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ, BẠN SẼ TÌM THẤY TẤT CẢ!

HÃY ĐẾN VỚI ĐỨC CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ, BẠN SẼ TÌM THẤY TẤT CẢ!

- Lạy Đức Chúa GIÊSU, ngự thật trong Bí Tích Thánh Thể vì yêu con .. con xin vĩnh viễn dâng hiến Chúa trọn người con, từ khước tất cả những gì thuộc quyền con, để làm lễ tế dâng hiến Chúa, hầu chỉ để cho một mình Chúa, trở thành nhân vật duy nhất sống trong con, nguyên lý độc nhất cuộc đời con. Xin Chúa điều khiển mọi hoạt động con. Không còn gì thuộc về con, không có gì thuộc về con, ôi Đức Chúa GIÊSU dấu ái của con! Xin Chúa ngự vào lòng con, ngự vào linh hồn con và chữa con khỏi mọi bệnh hoạn tật nguyền ..

Trên đây là lời thề hứa của anh Giovanni Nadiani (1885-1940) dâng lên Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể khi gia nhập dòng Thánh Thể và bắt đầu Năm Nhà Tập thứ nhất tại Castelvecchio di Moncalieri thuộc tỉnh Torino (Bắc Ý). Năm ấy anh 22 tuổi. Đó là năm 1907. Anh quyết định chọn dòng Thánh Thể vì được hồng ân Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể lôi cuốn vào Tình Yêu vô biên của Ngài. Lời mời gọi của các tu sĩ dòng Thánh Thể do thánh Pierre Julien Eymard (1834-1868) sáng lập cũng thu hút anh:
- Nếu Đức Chúa GIÊSU sống động và ngự thật tại đó, trên bàn thờ và trong Nhà Tạm, nếu Ngài là tất cả, thì sao bạn lại muốn tìm kiếm nơi khác? Hãy đến với Ngài và bạn sẽ tìm thấy tất cả!

Thời gian ở Tập Viện, thầy Giovanni được giao nhiệm vụ coi nhà Mặc Áo. Thầy tận tâm chu toàn công việc và rất sung sướng vì được dịp ở gần Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể, Đấng ngự trong Nhà Tạm. Ngày 7-11-1909 thầy bắt đầu tuần tĩnh tâm chuẩn bị tuyên khấn. Thầy vô cùng sung sướng với ý nghĩ rồi đây sẽ thuộc trọn về Đức Chúa GIÊSU KITÔ. Trong đơn xin tuyên khấn gửi Cha Bề Trên Cả, thầy Giovanni Nadiani viết:

- Con vui mừng biết bao! Con thật phấn khởi với ơn gọi thiên thần của con! Con vô cùng ước muốn làm cho mọi người biết đến Đức Chúa GIÊSU, Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể dấu ái của lòng con! Nếu như Chúa muốn con trở thành Linh Mục, thì ngay khi vừa lãnh chức phó tế, con sẽ chạy như bay qua các thành thị. Con sẽ giơ cao Mặt Nhật Mình Thánh Chúa để mọi người trông thấy Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể và con sẽ nói với họ rằng: ”Đây là Ngôi Lời của THIÊN CHÚA trở thành Bánh Thánh nuôi sống! Đây là Tình Yêu! Đây là Tình Yêu!” .. Thế nhưng Chúa muốn cho con phụng sự Người trong chức vụ tu huynh, và chính lòng con cũng ao ước như thế.

Sau khi tuyên khấn, thầy Giovanni lại được giao các công tác khiêm tốn như: lo Nhà Mặc Áo (Phòng Thánh), y tá, giúp văn phòng báo chí của dòng và quét dọn nhà cửa. Qua bất cứ công việc nào, dù nhỏ mọn đến đâu, thầy Giovanni cũng chỉ có mục đích duy nhất. Thầy không ngừng lập đi lập lại:
- Cuộc đời tôi là để cầu nguyện. Bất cứ lúc nào, nếu có ai hỏi tôi đang làm gì, thì tôi chỉ trả lời: tôi đang thờ lạy Đức Chúa GIÊSU KITÔ ..

Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể là trọn lý tưởng sống cuộc đời thầy Giovanni Nadiani. Thầy ghi trong nhật ký:
- Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể là Vị Chỉ Đạo, là Nhiệt Huyết, là Mặt Trời, là Tình Yêu, là Sự Thiện và là Tất Cả cuộc đời tôi.

Cứ như thế, dầu không phải nhà giảng thuyết hùng hồn, dầu không phải nhà truyền giáo nổi danh, thầy Giovanni vẫn có thể trở thành vị đại tông đồ của Đức Chúa GIÊSU. Bởi vì, qua thầy, Đức Chúa GIÊSU trở thành mặt trời soi chiếu đường đi cho vô số anh chị em đồng loại. Giống y như Mặt Nhật Mình Thánh Chúa, không nói, cũng không hề áp đặt điều gì cho ai, nhưng để trông thấy và chiếu sáng Đức Chúa GIÊSU KITÔ trước mặt mọi người.

Tháng 8 năm 1914 thế chiến thứ nhất bùng nổ với chiến tranh khai mào giữa Áo và Serbi. Tháng 5 năm sau - 1915 - nước Ý nhảy vào vòng chiến. Thầy Giovanni chỉ còn biết dâng lời cầu nguyện, tha thiết xin THIÊN CHÚA ban ơn Hòa Bình cho thế giới. Thế nhưng, khi nhận lệnh nhập ngũ, thầy không ngạc nhiên, nhưng mau mắn tuân hành. Thầy hy sinh cởi bỏ ”tu phục” để khoác lên mình ”chiến y”. Chỉ có điều đặc biệt, thầy để bộ râu ra rậm và dài, chứng tỏ cho mọi người thấy thầy là tu sĩ mang quân phục!

Nơi chiến trường, thầy Giovanni Nadiani anh dũng chiến đấu. Thầy xung phong đi hàng đầu trong những trận đánh khốc liệt. Thầy cũng xin cấp trên cho thầy mang Mình Thánh Chúa đến cho những binh sĩ bị trọng thương. Sau cùng, năm 1919, khi đệ nhất thế chiến chấm dứt, thầy Giovanni sung sướng trở lại tu viện ở thành phố Torino (Bắc Ý). Thầy sống thánh thiện và hết lòng yêu mến Đức Chúa GIÊSU Thánh Thể và Đức Mẹ MARIA cho đến khi qua đời ngày 6-1-1940, hưởng dương 55 tuổi và sau 33 năm sống tinh thần ”Nhà Tiệc Ly”, nếm trước niềm vui Thiên Quốc!

... ”Thật, Thầy bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi Trời đâu, mà chính là CHA Thy cho các ông ăn bánh bởi Trời, Bánh đích thực, vì Bánh THIÊN CHÚA ban là Bánh từ Trời xuống, Bánh đem lại sự sống cho thế gian .. Chính Thầy là Bánh Trưng Sinh. Ai đến với Thầy, không hề phải đói; ai tin vào Thầy, chẳng khát bao giờ!”(Gioan 6,32-35).

(Paolo Risso, ”GIOVANNI NADIANI”, Editrice Elle Di Ci, 1995)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
 

Một Lá Thư Sai Chính Tả


Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.

Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là "què, cụt, thiếu sức thuyết phục...".

Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.

Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là "Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được."

Khác thường, là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất? Dở nhất?

Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay lớp trưởng. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như " Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy nên chúng ta phải đi nhiều ngày hơn nữa"...Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.

Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai! Trời, môn văn...Có khi bài trước mới được 6 điểm với lời phê " Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận được ngay điểm 4 với lời phê " Quá lan man dông dài!" Điểm bảy môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Kim Chi cũng nói vậy.

Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.

Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải, điểm 8! Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thầy trầm trầm:
"Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết..."

Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cũng đọc.
Một chuyện lạ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy.
"Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con"

Lá thư vọn vẹn có 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run
. Mắt thầy cũng hoe đỏ.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gởi gắm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.
(ST)


Những nguời bố người mẹ luôn hi sinh, chăm lo cho con cái mình, luôn muốn cho con được học hành tử tế. Tôi cũng có người cha, người mẹ như thế. Xin Chúa chúc lành cho tất cả bậc làm cha làm mẹ luôn được mạnh khoẻ, vui tươi, được Chúa nâng đỡ trong mọi hoạt động trong cuộc sống hàng ngày. Xin ban cho các người con luôn viết yêu thương thảo kính cha mẹ mình. 

Nguồn: gieomamtinyeu.net

Nó Không Thích Đọc Kinh



Nó không thích đọc kinh tối. Nếu được phép nói thật lòng mình, nó sẽ hét to lên: con ghét đọc kinh tối lắm! Dù sao thì đó cũng là chuyện thích hay không thích của một đứa con nít. Trong gia đình sống chung ba thế hệ thì một thằng nhóc như nó chả bao giờ có cơ hội để mà hét toáng lên điều mình thích hay không. Thế nên cứ mỗi tối, nó lại nghiêm chỉnh như một thằng cháu ngoan, đong đưa hai chân trên ghế, lấy hết hơi hết sức để đọc thật to những kinh kệ mà nó đã thuộc nằm lòng... Nghe nó đọc kinh, ông bà nội thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười.

Hồi đó, chả bao giờ nó có thể dự trọn vẹn một buổi kinh tối. Con nít, lấy đâu hơi sức mà đọc cho hết các kinh từ đầu buổi tới cuối buổi. Hét toáng lên được một hồi thì giọng của nó cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi trong cái thanh âm rì rầm đều đều của cả đại gia đình, nó bắt đầu gục gà gục gặt, rồi chìm vào trong giấc ngủ lúc nào cũng chẳng biết. Nó đánh một giấc ngon lành, cho đến sáng dậy thì thấy mình đang nằm trong mùng của bà nội. Cứ thế, giấc ngủ của tuổi thơ nó được ru đều bởi lời kinh của cả gia đình, bởi hương trầu dìu dặt của bà nội.

Từ khi trong xóm có được vài chiếc Tivi trắng đen, nó tham dự giờ kinh tỉnh táo hơn. Nghĩa là vẫn hét toáng lên ở đầu buổi, gục gà gục gặt ở giữa buổi, nhưng càng về cuối buổi nó càng tỉnh. Tỉnh để sau đó còn được bà nội dẫn đi xem cải lương. Nó mê cải lương chẳng kém gì bà nội, dù rằng buổi xem cải lương của hai bà cháu bao giờ cũng kết thúc bằng cái cảnh bà nội một tay xách tấm chiếu, một tay ẵm nó đã ngủ khò khò từ khi nào. Sáng ra nó cằn nhằn phụng phịu: "Sao bà nội hổng chịu gọi con dậy để xem cho hết tuồng... rồi Công Chúa có cứu được Phò Mã Cùi khỏi tay bà Nữ Chúa Rắn hông nội?"... Sáng sớm, còn trong mùng, bà nội rì rầm kể lại cho nó nghe đoạn kết của vở tuồng hôm trước. Nhảy tót xuống giường, nó chạy đi tìm ông nội để líu lo kể lại, như thể ta đây tham dự từ đầu buổi tới cuối buổi, ta đây có thể kể lại vanh vách... Bà nội lại nhìn nó cười tủm tỉm.
Nói gì thì nói, nhờ có mấy tuồng cải lương và mấy vở kịch trên Tivi mà giờ kinh tối của nó được thêm nhiều hương vị. Nghĩa là miệng nó vẫn đọc kinh mà trong đầu thì đầy ắp hình ảnh của các nhân vật cải lương, cổ tích. Nó tưởng tượng Chúa như ông Tiên đã hiện ra dạy cho chàng Thạch Sanh phép thuật, nó cầu nguyện để ở tập tới ông Tiên lại hiện ra cứu chàng khỏi tay gã Lý Thông độc ác và cưới được Công Chúa. Có lúc, nó lại thấy Chúa là ông Bụt trong vở Tấm Cám, vừa quyền phép vừa luôn hết lòng yêu thương và bảo vệ người nghèo. Lâu lâu, Chúa lại mang hình ảnh của ông Vua nhân từ và khôn ngoan như trong tuồng Cánh Hồng Giữa Hoàng Cung... Từ đó, giờ kinh tối của nó luôn đầy ắp những hình ảnh vừa đẹp đẽ vừa thánh thiêng, là nơi để nó gởi gắm và xây dựng những nguyện ước đơn sơ trong sáng của tuổi thơ. Tối tối, trong nhịp kinh đều đều, trong tiếng phe phẩy nhẹ nhàng của chiếc quạt giấy trên tay ông nội, trong mùi trầu hăng hăng của bà nội, mùi hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc mới gội của cô Út... nó thả mình vào khung trời mơ.

Khi nó lớn hơn một chút, đủ để biết cách đọc kinh tối mà không cần phải gây ồn ào, không còn bị ngủ gục, thì cả ông bà nội đều mất. Ông bà cùng dự giờ kinh với nó từ trên một góc nhỏ của bàn thờ. Một cách mơ hồ, nó tin rằng ông bà nội trên bàn thờ đang nhìn nó, đang nghe tiếng nó đọc kinh, đang cùng cầu nguyện với nó. Nó xin ông bà nội cầu nguyện với Chúa cho gia đình nó bình an, cho ba má nó sức khỏe, cho anh em nó học hành giỏi giang...
Gia đình nó chuyển đi làm ăn xa. Đi trong đêm. Nơi xứ lạ quê người, cả gia đình nó vẫn tiếp tục thói quen đọc kinh tối, như một phần sinh hoạt không thể thiếu của gia đinh. Ba má nó vẫn thành kính, mấy đứa em nó vẫn đơn sơ dâng lời nguyện trong đêm. Chỉ có nó là khác.

Nó mơ hồ nhận ra những nghi nan đang ngày càng lớn dần giữa lòng mình. Những thăng trầm nghiệt ngã trong hoàn cảnh của gia đình bắt nó phải đặt lại câu hỏi về vị Chúa mà nó hằng cầu nguyện. Chúa có yêu thương người ta hết không? Chúa có quyền phép thật không? Tại sao Chúa đã liên tục làm ngơ trước những thăng trầm của gia đình nó? Chúa hình như đã chẳng bênh vực người nghèo trước những áp đặt và bóc lột của người giàu. Chúa dường như cũng chẳng đủ quyền năng để đem đến những kết thúc có hậu như các vỡ tuồng cải lương. Nó đã bao lần nguyện xin Chúa tha thiết, thế mà... Từ một vị Chúa quyền năng như ông Vua, ông Tiên, ông Bụt, hình ảnh Chúa trở nên mờ nhạt, mơ hồ và ngày càng vụn vỡ trong nó. Giữa lòng nó trổi lên câu hỏi mà nó không thể nào cưỡng lại được: Có Chúa không? Có Chúa thì sao Chúa lại để cho gia đình nó gặp bao nhiêu rủi ro đến độ phải bỏ quê mà đi, đi như những người trốn nợ, bị người ta hắt hủi khinh khi đủ điều. Gia đình nó đã làm gì có lỗi đâu?
Nó cũng bắt đầu hoang mang, không dám chắc rằng ông bà nội vẫn cùng đọc kinh với nó mỗi tối? Ông bà nội chết rồi kia mà! Có chắc là sau khi chết, người ta vẫn còn hiện diện được với con cháu không? Những điều nó học được ở trên trường khác xa những gì mà nó mơ hồ xác tín từ hồi còn nhỏ lắm...

- Chào ba con đi học về, chào bác Tư con đi học về.
Chào khách xong, vứt vội chiếc cặp vào góc, nó chạy xuống bếp lục cơm ăn tranh thủ để còn kịp giờ làm thêm buổi tối. Trên nhà, ba nó và ông Tư, bạn hàng bán hủ tíu gõ, vẫn tiếp tục câu chuyện:
- Nghe nói thằng cháu học khá lắm hả anh Năm?
- Dạ, cũng được anh Tư ạ!
- Thằng nhỏ giỏi thiệt, vừa đi học vừa đi làm... à, mà nó học cùng lớp với mấy nhỏ con bà bác sĩ đầu ngõ hả?
- Dạ...
- Nói hổng phải khen, tui thấy anh nhịn tốt thiệt, cái bà bác sĩ đó cứ cà khịa anh hoài, nào là nghèo mà bày đặt hay nói chữ, nào là bán cháo lòng mà cũng bày đặt cho con đi học... phải mà bả gặp tui...
- Thôi mà anh Tư...
- Bộ chú hổng bực mình hả?
- Dạ... thì cũng bực chứ, nhưng mà nhịn thì tốt hơn anh ơi!
Ngập ngừng một chút, ba nó tiếp:
- Với lại tui cũng không quen chửi rủa người ta. Mình chỉ có một cái miệng. Cũng cái miệng này tối tối mình đọc kinh cầu nguyện với Chúa, mà cũng cái miệng này mình tru tréo chửi rủa người ta... làm vậy coi sao được!
- Mà nè, chú nói cầu nguyện tui mới nói...
Một chút im lặng dè chừng, rồi ông tư tiếp:
- Người ta nói nhà chú tối nào cũng cầu nguyện, cầu nguyện hoài mà...
- ...mà có khá hơn chút nào đâu, phải hông anh Tư?
- Tui chỉ nghe họ độc mồm nói vậy thôi, đừng buồn chú Năm à!
- Không đâu anh Tư, họ không hiểu cũng phải thôi, vì chính tui là người trong cuộc mà cũng đã phải trải qua một thời gian dài nghi nan thất vọng...
Ở nhà dưới, đang nhai dở miếng cơm, nó nín thở để theo dõi câu chuyện. Nhà trên, giọng ba nó trầm trầm tiếp tục:
-Tui hỏi Chúa hoài, sao để cho nhà con khổ quá... nhưng mà đến Thị Trấn này, tui mới thấy nhiều người còn khổ và đáng thương hơn mình nhiều anh Tư à! Có người nghèo khổ vì thiếu thốn tiền bạc, nhưng đáng thương hơn là những người tiền bạc ê hề trong nhà mà cũng khổ, khổ vì giành giật bon chen, khổ vì con cái hư hỏng...
Ngừng một lúc rồi ba nó tiếp:
- Cũng có những lúc tui ước ao giá mà mình giàu hơn, đỡ khổ hơn, nhưng mà nghĩ lại thấy nghèo mà gia đình đầm ấm lại là một cái phúc...
- Ừ, tui thấy gia đình chú nghèo mà hạnh phúc thiệt đó, hổng phải nhà nào cũng có được đâu
- Với lại đọc kinh cầu nguyện hơn nửa đời người, tui mới cảm nghiệm được một điều quan trọng: Chúa là Cha anh Tư à! Cha thì biết con mình cần gì, và bao giờ cũng dành cho nó cái tốt nhất. Con tui nó muốn nhiều thứ, nhưng là cha thì tui chỉ nên cho những thứ nó cần. Còn nhiều thứ nó muốn mà không thật sự cần thiết cho nó, thì cho làm gì phải hông anh Tư?
-Chú đang nói về chuyện của Chúa với gia đình chú hả?
- Dạ.. chỉ tiếc là hồi đó tới giờ, tui thường đến với Chúa không phải như một đứa con đến với cha, nhưng mà như một thằng ăn xin. Tui kỳ kèo hoài mà hông được, nên đâm chán là đúng rồi!
- Vậy chứ cầu nguyện mà hổng xin thì chú biểu làm cái gì? - ông Tư ngạc nhiên.
- Thì cũng xin chứ, nhưng mà không phải là xin Chúa làm theo ý mình, mà là xin làm sao cho mình đủ can đảm làm theo ý Chúa.
- Làm theo ý Chúa là sao? - ông Tư lại thắc mắc.
- Là chấp nhận và sống vui với hiện tại của mình khi mà mình đã cố gắng hết sức, là tin rằng hiện tại này do Chúa muốn, là tốt nhất cho mình, cho gia đình mình.
- Tin rằng hiện tại này là tốt nhất cho mình - ông Tư lẩm bẩm - tối nào chú cũng cầu nguyện như vậy, hèn chi tui thấy chú vẫn bình an và sống vui được- Tin rằng hiện tại này là tốt nhất cho mình - ông Tư lẩm bẩm - tối nào chú cũng cầu nguyện như vậy, hèn chi tui thấy chú vẫn bình an và sống vui được
- Giữ được thói quen như vậy, tui cám ơn ông bà mình nhiều lắm anh Tư à! Hồi nhỏ tui đọc kinh ào ào, đọc riết rồi thuộc, mà có hiểu gì đâu. Giờ mới biết phải từ từ thì những điều mình đọc, mình thuộc mới thấm dần vào máu thịt mình...
Im vắng. Hình như mỗi người đang bận theo đuổi một thế giới riêng của mình. Ông Tư đang trầm ngâm, như đang suy nghĩ lung lắm về những điều mới mẻ vừa được nghe. Còn ba nó, ông đang dõi mắt nhìn lên khung hình ông bà nội trên bàn thờ, như đang dõi về một khung trời linh thánh nào đó...

Nhà dưới, nó chẳng buồn nhai cơm nữa. Cuộc đối thoại của hai người lớn mở ra quá nhiều điều cho nó phải suy nghĩ. Lần đầu tiên trong đời nó thấy ba mình lạ quá. Đằng sau cái vẽ bề ngoài trầm lặng và cam chịu, lúc này dường như nơi ông còn có một cái gì đó thẳm sâu, một cái gì đó linh thiêng, một cái gì đó nó không thể gọi tên được. Phải chăng cái chiều sâu linh thánh ấy vốn là một phần tiềm hữu trong mỗi con người, vốn trường tồn bất biến, và vốn thường bị người ta dẹp để vào một góc khuất?...

Nắng chiều sắp tắt. Gió loạt xoạt thổi vào ngôi nhà tranh lặng lẽ. Cứ mỗi lần đón gió chiều, nó lại thấy nhớ quê da diết. Nó nhớ những ngày cả đại gia đình quây quần trong giờ kinh tối. Đó là những ngày êm đềm và đầm ấm nhất trong hoài niệm tuổi thơ của nó. Bất chợt nó nghe như trong gió có mùi hương trầu thoang thoảng, nhè nhẹ, dặt dìu, mà dai dẳng, mà như gần gũi lẩn khuất đâu đây...

Nguồn www.giaophanthaibinh.org

Em bé tin chắc có Chúa Thánh Thể trong Nhà Tạm


Bạn có tin thật Chúa Giê-su đang hiện diện nơi Nhà tạm không??? Xin gởi đến bạn câu chuyện sau đây về một em bé rất đơn sơ đã nghe được tiếng Chúa nói trong Nhà tạm. Có thể bạn đã đọc đã nghe, nhưng cũng có thể bạn chưa đọc chưa nghe. Vậy xin gởi đến chia sẻ với các bạn.
... Câu chuyện êm-ái ngọt-ngào mang đầy nét đẹp ngây-thơ trong-trắng sau đây xảy ra một ngày xa xưa cách đây thật lâu bên Nước Anh.
Hôm ấy vị Thừa Sai quy tụ nhóm trẻ em và say sưa nói với chúng về sự hiện diện thật sự của Chúa GIÊSU KITÔ trong bí tích Thánh Thể. Vị Thừa Sai giải thích thêm rằng, Chúa GIÊSU Thánh Thể vì quá yêu thương loài người nên đã ẩn mình - như một tù nhân - trong Nhà Tạm đơn sơ bé nhỏ đặt bên trên bàn thờ trong mọi thánh đường Công Giáo.

Trong nhóm trẻ hiện diện hôm ấy có một bé trai, đặc biệt lắng nghe lời giải thích của vị Thừa Sai. Bỗng chốc, một ý tưởng loé lên trong đầu cậu bé. Cậu bé lặng lẽ rời các bạn và đi ngay vào nhà thờ. Cậu bé đến thẳng trước bàn thờ bên trên có đặt Nhà Tạm. Nhưng vì Nhà Tạm quá cao so với tầm thước bé nhỏ của mình, cậu bé liền lấy một cái ghế rồi leo lên ghế và trèo lên ngồi gọn trên bàn thờ ngay trước cửa Nhà Tạm. Sau khi ngồi yên ắng trên bàn thờ, cậu bé lấy tay gõ nhẹ trên cửa Nhà Tạm, bên trong có Chúa GIÊSU KITÔ Thánh Thể đang ẩn mình. Cậu bé ghé sát miệng vào cửa Nhà Tạm và hỏi nhỏ:

- Thưa Chúa GIÊSU, Chúa đang có mặt ở đây phải không?

Hỏi xong, cậu bé im lặng lắng tai nghe ngóng. Nhưng không có tiếng trả lời.

Vẫn không nao núng cũng không hề đánh mất điềm tĩnh, cậu bé gõ cửa Nhà tạm lần nữa và hỏi nhẹ:

- Chúa đang có mặt ở đây phải không? Xin Chúa trả lời cho con biết! Trong giờ giáo lý người ta dạy con biết rằng, đúng thật là Chúa đang có mặt ở đây!

Mặc cho câu hỏi van xin của cậu bé, Chúa GIÊSU KITÔ Thánh Thể vẫn giữ thinh lặng, không trả lời. Trong khi đó cậu bé vẫn không mất kiên nhẫn, ghé tai sát vào cửa Nhà Tạm và chờ đợi câu trả lời. Nhưng im lặng vẫn hoàn toàn im lặng. Lần này cậu bé tự nhủ:

- Có lẽ Chúa GIÊSU đang ngủ chăng, vậy mình phải đánh thức Chúa dậy!

Và để đánh thức Chúa GIÊSU, cậu bé dùng lời lẽ thật ngọt ngào thưa với Chúa GIÊSU KITÔ Thánh Thể rằng:

- Lạy Chúa GIÊSU Hài Đồng, con yêu mến Chúa, con thích Chúa, con tin Chúa. Xin Chúa làm ơn trả lời cho con biết, xin Chúa nói chuyện với con đi!

Và hiện tượng lạ lùng đã xảy ra .. Chúa Thánh Thể không thể nào giữ mãi thinh lặng trước một lời van xin êm-ái ngọt-ngào và đầy lòng tin tưởng ngây-thơ trong-trắng của cậu bé gan dạ, Chúa trả lời:

- Có, Cha đang có mặt ở đây, hỡi con bé nhỏ yêu quí của Cha. Con muốn gì? Hãy xin thì Cha sẽ ban cho con điều con ước nguyện.

Bất ngờ nghe tiếng trả lời, cậu bé suy nghĩ một chút rồi thưa:

- Má con luôn luôn nổi giận vì Ba con không chịu giữ Đạo. xin Chúa cải lòng ba con, con xin Chúa ban cho con điều này.

Và tiếng Chúa GIÊSU trả lời:

- Con về đi! Cha hứa sẽ cứu rỗi linh hồn Ba con!

Được như lòng ước nguyện, cậu bé hân hoan trở về nhà. Ngày hôm sau là Chúa Nhật - cậu bé sung sướng khi nghe Ba nói với Má là đi nhà thờ với Má để tham dự Thánh Lễ. Kể từ đó, cha bé bắt đầu sống Đạo nghiêm chỉnh đúng với tư cách một tín hữu Công Giáo ngoan Đạo.

Chúa GIÊSU KITÔ Thánh Thể đã ân thưởng bội hậu cho niềm Tin đơn sơ nhưng vững chắc của cậu bé và thực hiện lời đã hứa với cậu bé! Ôi êm ái dịu ngọt biết bao Tình Yêu Chúa GIÊSU KITÔ Thánh Thể dành cho hết mọi tín hữu Công Giáo nào biết đặt trọn niềm tin tưởng và yêu mến bí tích THÁNH THỂ.

(st)

8. CÁT MINH VÀ TINH THẦN CÁT MINH


8. CÁT MINH VÀ TINH THẦN CÁT MINH


Hương Vĩnh
(tiếp theo) 
Chúng ta đã đến trang cuối của tập sách ”Cát-Minh – chân trời 2000”. Tập sách thật vắn tắt... được viết ra chỉ đơn giản nhằm giúp bạn nếm thử và quen dần với nguồn mạch. Nếu bạn muốn, bạn có thể lợi dụng để đi xa hơn... 
Nếu bạn muốn tìm hiểu linh đạo Cát-Minh sâu sắc hơn hoặc muốn nhận định về ơn gọi của bạn, bạn có thể liên lạc với các đan viện Cát-Minh Việt-Nam hay ngoại quốc, ở trong nước hay hải ngoại. 
Ngoài các đan viện Cát-Minh nam và nữ, cũng còn có nhiều hội dòng sống giao tiếp với thế gian theo tinh thần Cát-Minh (giáo dục, bệnh viện, truyền giáo...). Tại Việt nam, hiện đã có các chị em "Cát-Minh Tông Đồ Thánh Giuse". 
Tại các nước, còn có những cộng đoàn phổ thông khác như:
Cát-Minh Tông Đồ Đức Bà Bê-lem.
Nữ Cát-Minh Emmanuel. 
Cũng còn một hội dòng giữa đời, trong đó các giáo dân tập họp thành huynh đoàn sống giữa thế gian theo linh đạo Cát-Minh. Ngoài ra còn có một tu hội đời quan trọng là tu hội “Đức Bà Nguồn Sống”.  
Sau hết, linh đạo Cát-Minh là chung cho tất cả mọi người, vì gợi hứng cho một số đông tín hữu, các nhóm cầu nguyện, các cộng đoàn. 
  
CHÚA BIẾT CON YẾU ĐUỐI              
              Michel Quoist 
Lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối,
nên mỗi lần con gặp khó khăn
con đi tìm một sự “hiện diện thân tình
để nâng đỡ con.

Con cần nghe một câu nói,
cần một bàn tay để siết chặt,
cần một gương mặt để ôm hôn.

Nhưng giờ đây
con hiểu sự hiện diện qua hình hài
chưa hẳn là một sự hiện diện đích thực.
Hai người có thể nhìn nhau, chạm nhau,
và thậm chí ôm nhau vào lòng,
nhưng vẫn còn xa nhau, vô cùng cách biệt,
nếu từ thâm sâu,
không có tình yêu nối kết họ với nhau.

Biết bao cái bắt tay mà chỉ là đóng kịch!
Biết bao đôi vợ chồng, tháng tháng ngày ngày
cùng nằm bên nhau trong thói quen,
mà vẫn là hai nỗi cô đơn,
mỗi người ở một bên của đôi bờ hun hút.

Nhưng lạy Chúa, con cũng tin hết lòng
rằng hai người, dù xa cách nghìn trùng,
trong không gian và thời gian,
vẫn có thể gặp nhau,
hiệp nhất, sống hiệp thông sâu lắng,
nếu “tình yêu” vẫn sống động trong lòng

Đối với loài người mà con còn tin được,
thì lạy Chúa, đối với Chúa làm sao không?
Vì Chúa yêu chúng con như biển cả mênh mông.
Chúa “hiện diện” trong lòng người sâu thẳm
Hiện diện đích thực
Hiện diện hoàn toàn
Mọi lúc mọi nơi.

Lạy Chúa,
không có gì tách biệt chúng con khỏi Chúa,
không có gì không từ Chúa mà ra.
(HẾT)

Tác giả Đỗ Tân Hưng

7. CHÚA CỨU ĐỘ


7. CHÚA CỨU ĐỘ


Hương Vĩnh
(tiếp theo)

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,

Chúa là ánh sáng của ngọn đèn trong tay con,
Đêm tối đời con Ngài rọi sáng.”

Giêsu - Chúa cứu độ 
Chúa cứu độ! Đó đúng là tiếng kêu vang lên từ cuộc đời tôi. Thật là kỳ diệu khi điều ấy được diễn tả bằng một tên gọi riêng: GIÊSU, dấu ấn của ánh sáng đã in sâu nơi tôi. 
Tôi là con thứ hai trong một gia đình có bốn người con, một gia đình khiêm tốn nhưng ấm cúng, chan chứa tình thương. Một cách hồn nhiên, tôi yêu thích cuộc sống. Đối với tôi, cuộc sống xem như một cuộc chơi lý tưởng, đầy mộng mơ và vẻ đẹp, hứa hẹn nhiều khám phá kỳ thú. 
Vào thời ấy, Chúa không là gì đối với tôi cả, dù rằng một đôi lúc vẫn còn vài tia sáng tâm linh họa hiếm loé lên trong tâm hồn tôi. Tuy được giáo dục trong một trường tư Công Giáo, nhưng ở đó tôi không gặp được Thiên Chúa như một Ngôi Vị đang sống. Tôi cũng thích học giáo lý, nhưng đối với tối lúc bấy giờ giáo lý cũng chỉ là một môn học thêm vào mà thôi.  
Cha mẹ tôi mang danh là Công Giáo nhưng không sống đạo, dường như còn có vẻ không thực tâm tin nữa. Tuy nhiên, các ngài ăn ở liêm chính, tốt dạ, luôn tìm cách khơi dậy trong chúng tôi lòng kính trọng kẻ khác và chính mình. Nhờ đó mà tôi đã sớm học được phải lắng nghe tiếng nói của lương tâm trong tôi.

Một thế giới bị tổn thương… 
Theo dòng năm tháng trôi qua, bầu không khí nội tâm khá lạc quan của tôi đã suy thoái. Tôi sớm nhận ra thế giới như bị tổn thương. Tôi chào đời ít lâu sau đệ II thế chiến. Tôi được nghe kể lại nhiều điều tàn bạo khủng khiếp người ta đã làm từ 1939-1945. Tôi cũng đã sớm chạm trán với vấn đề những bất bình đẳng trong xã hội và những hoàn cảnh bất công. Đến độ, càng ngày tôi càng thấy chán ngán cái thế gian mà tôi bị bắt buộc thừa kế, nhưng tôi lại không muốn liên đới với nó. 
Tôi cũng đã trải qua giờ phút mà cái chết chực sẵn ở cuối đường đời. Cơn chấn động thật khủng khiếp, và từ đó, tôi cảm thấy hụt chân. Về sau, khi đọc các tác giả hiện sinh, nhất là Camus và Ionesco, tôi đã nhận diện được điều tiềm tàng trong tôi từ nhiều năm qua. 
Tôi đã nếm mùi tuyệt vọng. Một nỗi khắc khoải sợ sống gay gắt và nhức nhối khiến tôi đã nhiều lần toan tự sát. Tôi không còn thấy cái đẹp nữa, mà luôn ray rứt với sự kiện “con người sẽ chết và không được hạnh phúc”. 
Tôi thèm khát hạnh phúc và đã tìm kiếm nó khắp nơi, bất cứ nơi nào tôi nghĩ rằng nó đang ẩn trốn ở đó. Tôi cố gắng sống, để tránh gây đau khổ cho những người tôi thân thương, nhưng tôi không tìm được nơi tôi sức mạnh để sống. Suốt mấy năm liền, tôi sống lây lất từng phút, thỉnh thoảng tôi cũng thấy tâm hồn lắng dịu trong chốc lát, nhưng rồi lại luôn cảm thấy sợ sống. 
Cái chết chờ chực ngoài cửa, mạnh mẽ trong tôi còn hơn cả chính tôi. Tôi lao hết mình vào cuộc săn tìm hạnh phúc, săn tìm "mặt trăng”, theo kiểu nói của Caligula trong một tác phẩm củaCamus. Điều ấy quả như một sức mạnh đẩy tôi ra khỏi tôi, nới rộng con tim tôi để tôi biết tạo hạnh phúc cho người khác, tất cả những người khác – nhưng còn tôi, tôi cảm thấy như bị giam cầm trong chính mình, trong sự ích kỷ của tôi.

Trong tia nhìn của Ngài…tôi đã hiểu … 
Trong nỗi khốn cùng của tôi, tôi đã cố kêu lên Thiên Chúa, hay đúng hơn, cố dành cho Ngài một chỗ trong tôi, để Ngài có thể lên tiếng, nếu Ngài hiện hữu... Và nỗi âu lo khắc khoải tiếp tục dâng cao. Tôi cảm thấy như mình sắp chìm đắm. Tôi đã kêu cầu Chúa, và Ngài đã đáp lời.  
Phải nói gì thêm nữa? Không có lời nào diễn tả được kinh nghiệm ấy. Như thánh Phaolô, tôi đã gặp Chúa Giêsu đang sống. Chúa Giêsu là Đấng Phục Sinh từ trong những kẻ chết và còn mang các vết thương của thập giá. Kinh nghiệm ấy chỉ kéo dài trong khoảng tám ngày ngắn ngủi nhưng đã có tính cách quyết định đối với tôi. 
Trong ánh mắt Ngài nhìn tôi – mà tôi không thấy được bằng mắt thịt – tôi đã hiểu tất cả: Ngài đã yêu tôi ngần nào, sự sống đã vĩnh viễn chiến thắng sự chết như thế nào. Tôi đã hiểu tất cả. Tôi tiếp tục cuộc sống hằng ngày – hoàn toàn giống như trước đó – nhưng kể từ ngày ấy, mọi sự đối với tôi đã có hương vị. 
Trong ánh mắt Ngài nhìn tôi, tôi đã gặp lại hạnh phúc. Niềm hạnh phúc tôi đã tìm kiếm từ quá lâu rồi, một niềm hạnh phúc dâng lên từ tận cùng hữu thể và tỏa chiếu khắp trần gian. 
Từ đó, lộ trình tôi theo thật giản dị. Tôi đi theo Đấng tôi yêu mến, Đấng mà Ánh Mắt dịu hiền đã đốt cháy tôi.  
Nhờ kinh nghiệm tình yêu nhân loại, tôi hiểu rằng con tim tôi không thể bị san sẻ, tôi chỉ còn có thể sống cho một mình Thiên Chúa của tôi thôi. Tôi đã vào đan viện Cát-Minh, chỉ duy theo lời Ngài gọi.  
Hẳn nhiên, tôi cũng đã cố gắng tìm hiểu, suy nghĩ, luôn có những biện pháp cẩn trọng để việc phân định được chính xác hơn. Tuy nhiên, trong căn bản, tôi đã đi theo Chúa Giêsu đang gọi tôi đằng kia, và tôi đã theo Ngài bởi tôi đã yêu Ngài. Tôi phải luôn ngạc nhiên nhận thấy rằng dù ở trong bóng tối, sự hiện diện của Ngài và điều Ngài muốn đôi khi còn hiển nhiên rõ ràng hơn sự hiện diện và ý muốn của những con người mà ta thấy và nghe được.

Cho đến mãi mãi… 
Vào đan viện Cát-Minh nghĩa là tôi phải đoạn tuyệt với nếp sống cũ trước kia. Chẳng hạn, tôi phải bỏ chỗ làm việc mà tôi đã mất công tranh đấu khó nhọc lắm mới giành được. Tôi đã trúng tuyển trong một kỳ thi rất khó, một sự nghiệp huy hoàng đang mở ra trước mắt tôi. Tôi yêu thích nghề nghiệp của tôi, vì đang giúp tôi triển nở. Cho nên tôi rất đau khổ khi phải từ bỏ nghề nghiệp đó.  
Tuy nhiên, không vì thế mà có thể nghĩ rằng tôi đã mất tất cả. Tôi đã lìa bỏ nghề nghiệp của tôi, vì không thể nào giữ lại mọi thứ. Từ đó, một tình yêu đã mở ra trước mắt tôi, làm cho tôi mãn nguyện. 
Trong đan viện Cát-Minh, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc, dù con đường tôi đi không phải ngày nào cũng dễ dàng. Tôi không bị “cú sét’ đối với cộng đoàn, như nhiều người có vẻ đã có. Trái lại, tôi đã khám phá ra các chị em dần dần từng bước một: Họ đẹp vì họ yêu. Tôi đã khám phá điều đó ngày càng rõ. 
Con đường tôi đi thật gồ ghề khó khăn, bởi những tăm tối còn để lại nơi tôi một dấu vết nặng nề, thế nhưng tôi đã cảm nghiệm được Chúa Giêsu chiến thắng. Được thêm sức mạnh nhờ sức mạnh của Ngài, tôi tiến bước. Tôi được bàn tay Ngài nâng đỡ, bàn tay đã vực tôi cùng với A-đam và E-và ra khỏi sự chết. 
Tôi đã tuyên khấn vĩnh viễn trong dòng Cát-Minh được gần hai năm rồi. Suốt một thời gian lâu dài, tôi đã từng e ngại hai tiếng”vĩnh viễn” ấy... Tôi đã phải thất vọng và thất vọng quá nhiều, làm sao còn có thể cam kết một cách triệt để như thế. Nhưng năm tháng trôi qua, tâm hồn tôi lắng êm. Và đã đến lúc – giờ mà tôi mong chờ để cho dấu ấn Giáo Hội trói buộc tôi vĩnh viễn với Chúa Giêsu trong lòng Hội Dòng Cát-Minh. Giờ đây, thế là xong! Tôi cảm thấy sung sướng và tự do. 
Con đường tôi đi chưa hết, nhưng từ nay, dù tôi có đi trong tăm tối, Chúa vẫn là ánh sáng cho những tối tăm của tôi. Chính vì thế, tôi đã nhấn mạnh nhiều đến việc tôi đã trải qua con đường hầm của tuyệt vọng. Tôi biết rằng bao người anh em của tôi còn bị giam nhốt trong đó.  
Tôi ý thức rằng tôi như một dấu hiệu hữu hình cho thấy Thiên Chúa có thể giải cứu và hoàn trả lại sự sống. Sẽ không bao giờ quá muộn, vì người ta không bao giờ ở quá xa đối với Thiên Chúa.  
Phần tôi, giờ đây, trong đan viện Cát-Minh, tôi đang hạnh phúc. Hạnh phúc, ngắn gọn thế thôi. Hạnh phúc vì Thiên Chúa, hạnh phúc vì mình, và cũng còn hạnh phúc vì có thể âm thầm dâng hiến mạng sống để những anh em rơi vào tuyệt vọng được giải cứu.

Tu muội Chantal de Jésus
35 tuổi, nữ đan sĩ Cát-Minh 
(CÒN TIẾP)

Tác giả Đỗ Tân Hưng

6. CÁT MINH..."MỘT CHÂN TRỜI ÂN SỦNG"


6. CÁT MINH..."MỘT CHÂN TRỜI ÂN SỦNG"


Hương Vĩnh
(tiếp theo) 

Tất cả là Hồng Ân  
Khi người ta xin tôi kể lại chứng từ của tôi, thú thật, tôi đã hơi ngần ngại, nhưng rồi tư tưởng của chị Élisabeth Chúa Ba Ngôi hiện ra trong đầu óc tôi : “Mỗi giây phút, mỗi biến cố, mỗi niềm đau cũng như mỗi nỗi vui đều là bí tích Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta”. 
Tôi xác tín rằng mỗi khi Thiên Chúa can thiệp vào cuộc đời chúng ta, Ngài thực hiện những điều kỳ diệu, và bấy giờ, chẳng còn gì là tầm thường nữa, vì tất cả đều đã được Ngài biến hóa. Do đó, tôi chấp nhận nói lên chứng từ của tôi, không phải để gây chú ý (vì thoạt nhìn vào, chẳng có gì đặc biệt xảy ra trên con đường tâm linh của tôi), nhưng chỉ muốn noi theo Mẹ Thánh Têrêxa:  “Ca tụng lòng thương xót của Thiên Chúa”.

Thăm cô giáo cũ 
Tất cả đã khởi đầu từ dịp tôi tĩnh tâm dọn mình lãnh bí tích thêm sức (lúc tôi 13 tuổi). Tôi còn nhớ, người ta yêu cầu chúng tôi giữ thinh lặng trong năm phút, sau khi đã kêu xin Chúa Thánh Thần. Những giây phút ngắn ngủi ấy đã đủ để đánh thức tôi, đưa tôi vào một chiều kích mới. Chẳng có gì thay đổi nhiều trong nếp sống của tôi.  
Tuy nhiên, qua năm sau, tôi không hiểu tại sao tôi lại quyết định đi thăm cô giáo cũ đã dạy tôi năm năm trước. Từ nhiều năm nay, cô đã vào đan viện Cát-Minh. Tôi đâu có ngờ rằng đó là “cá đã cắn câu”. 
Suốt bốn năm liền, cho đến ngày vào tu viện, tôi đã kiên trì tới lui đan viện của các nữ tu Cát-Minh. Các chị đã giúp tôi rất nhiều. Các giờ kinh thần vụ, thánh lễ, giờ cầu nguyện ban chiều sau buổi học, là những lúc tôi sung sướng được vào trong ngôi nhà nguyện trắng rộng lớn ấy của cộng đoàn để cầu nguyện. 
Một yếu tố khác góp thêm phần quyết định cho chiều hướng ơn gọi đang nảy sinh trong tôi, đó là những lần tôi được tiếp chuyện ở nhà khách, rất quý báu đối với tôi. Ở đó, tôi lắng nghe, nhìn xem, “làm quen” dần, và tôi đã tìm được ở đó điều tôi cần. Dần dần, “chân trời” của tôi hiện lên rõ hơn, vô tận, nhờ những gì tôi đã nắm bắt được xuyên qua các chấn song sắt.

Bạn bè hỗ trợ 
Một thời gian sau, khi đã vào dòng ba Cát-Minh, chân trời đã trở nên khá rộng và rõ nét, tôi rất vui lòng đón nhận ơn gọi. Tuy nhiên, còn phải mất nhiều năm nữa... Trong khi chờ đợi, cái thường ngày khiêm tốn của tôi là đi học.  
Ở đây, tôi muốn cảm tạ Chúa đã thương ban ơn giúp tôi đảm nhận và bảo toàn ơn gọi ở giữa những bạn bè mà tương lai của họ có vẻ khác xa tương lai của tôi. Vài người bạn đã gặp những khó khăn, một anh khác, si mê thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, đã giúp tôi làm quen với chị, vài bạn khác cũng đồng ý với tôi về quan niệm cuộc sống (dù chẳng có kinh nghiệm là bao). 
Chẳng hạn, khi vào dòng Cát-Minh, tôi vẫn tin chắc rằng việc kết hôn là một điều tốt, vẫn tin rằng cái thế giới chúng ta đang sống là một thế giới có thể sống được “vì đầy triển vọng cho tương lai”.  
Phải, các bạn đã giúp tôi hiểu các điều đó, và ngay lúc này, trong tu phòng của tôi, tôi cảm thấy rất gần gũi họ. Tôi mang họ trong lời cầu nguyện của tôi, vì việc tôi rời xa thế gian đã giúp tôi được tự do hơn để nhìn lại thế gian trong chân lý, trong ánh sáng Chúa Kitô, Đấng đã đến trong trần gian để cứu độ thế gian. 
Như thế, nếu tôi có vào dòng Cát-Minh thì không phải là để trốn thế gian, nhưng chính vì tôi muốn dành ưu tiên cho tình yêu (một sự ưu tiên đặc biệt, tôi xin nói rõ như thế) và nhất là vì chính Thiên Chúa xin tôi điều ấy, và đó cũng chính là điều được Ngài dành cho ưu tiên số một.

Tiếp cận các linh mục 
Một điểm nữa để tạ ơn Chúa: tôi đã được sống với những linh mục (cha phó giám đốc trường tôi học, cha tuyên úy Cát-Minh, cha linh hướng của tôi) và các nữ tu (các chị Cát-Minh của tôi, bà giáo sư tiếng Hy lạp), đều là những người đã biết tôn trọng công việc của Thiên Chúa nơi tôi. Các vị không hề cưỡng ép, hoặc "gợi ý" cho ơn gọi của tôi.  
Các vị đã nuôi dưỡng nó, với một lòng vô vụ lợi tuyệt đối... dù rằng cũng có đôi lúc các vị nôn nóng muốn tôi nói lên điều các vị đã ức đoán... Tôi nghĩ đó là một gương tông đồ tuyệt đẹp, kín đáo và đầy hiệu năng: các vị cầu nguyện cho tôi, nâng đỡ tôi. Vâng, cần phải cầu nguyện cho các ơn gọi được triển nở cho đến cùng. Đó là điều thật quan trọng.

Những lúc khó khăn 
Tôi cũng muốn nêu lên một điều nữa; đó là ơn được trải qua “những lúc chẳng dễ dàng gì”... (cũng như mọi người vậy thôi). Chính trong những lúc khó khăn ấy, Thiên Chúa cho thấy Ngài tin tưởng chúng ta. Chúng ta cũng phải đáp lại lòng tin tưởng của Chúa bằng lòng tin tưởng của chúng ta: lòng tin tưởng mời gọi lòng tin tưởng, như “vực thẳm kêu gọi vực thẳm” (Tv 41).  
Thiên Chúa luôn muốn điều tốt lành cho con cái Ngài, và thử thách là tấm ván nhún để lấy đà tung lên cao trong tình yêu đầy thương xót của Ngài. Theo nghĩa ấy, có thể nói, thử thách là một ân sủng rất quý giá. 
Tôi đã quyết định chọn đời sống Cát-Minh mùa hè 1985, và ngày 15-10-1985, lễ Mẹ Thánh Têrêxa, ngày hồng ân, tôi vào đan viện mà hiện tôi đang làm tập sinh. Tôi mặc áo dòng của Đức Mẹ từ tháng 4-1986.

Những hồng ân 
Bây giờ, xin nói đâu là những khác biệt giữa những ân sủng của lòng thương xót Chúa trước và sau cuộc đổi thay trong đời tôi? Trước hết, tôi cảm nghiệm được một niềm hứng khởi lớn lao. Hứng khởi, không phải ở những bộc lộ bên ngoài, nhưng do cảm nhận một sự hiện diện, một tiếng gọi vào sa mạc, một sự "chiếm hữu Thiên Chúa tận đáy lòng” như hai tiếng hứng khởi đã gợi ý. Không ngừng phải tập giữ gìn và duy trì một thái độ định tâm, tràn ngập lời ca tụng âm thầm và vui tươi. Hứng khởi đối với tôi là thế đấy.  
Tôi bắt đầu phát hiện những “kho báu chồng chất” được ẩn giấu trong tâm hồn chúng ta, những giàu sang phong phú mà một nếp sống hời hợt sẽ khiến chúng ta không biết trân quý: 
- Ơn được rửa tội và chất chứa trong mình cả một cuộc sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. 
- Ơn nhận biết mình được Thiên Chúa yêu thương, đến độ được Ngài gọi một cách huyền nhiệm. 
- Ơn được có lòng tin. 
Tóm lại, bằng ấy những sự cao trọng của Thiên Chúa phải đưa chúng ta đến chỗ có cùng một thái độ như Mẹ Maria ngày truyền tin. Chính do đó mà tôi có được niềm vui lớn lao mà chỉ một mình Thiên Chúa mới biết được cường độ đó: niềm vui được sống trong một nhà dòng “hoàn toàn thuộc trọn về Mẹ Maria”, nơi mà Mẹ hằng hiện diện liên lỉ, âm thầm, thật sâu kín thân mật và đầy tình từ mẫu.

Môi trường thuận lợi 
Một lý do khác nữa để tạ ơn: đó là tôi đã có thể sống trong dòng Cát-Minh một cuộc sống đi thẳng tới mục tiêu, không có những vấn đề khó khăn giả tạo. 
Nếu ta tuân theo những yêu sách của sự thinh lặng và cô tịch để sống cho duy một mình Thiên Chúa, ta sẽ có được tấm lòng đơn sơ (vẫn thường dễ nhận thấy trong các mối giao tiếp huynh đệ, các buổi giải trí vui tươi...) có sức nuôi dưỡng một thứ âm vang nội tâm và xóa bỏ khía cạnh lắm khi hời hợt của các sự vật, để chỉ chú tâm vào những điều cần thiết đích thực. Nhờ đó, sự đơn sơ ấy nuôi dưỡng mọi lời cầu nguyện của ta, nhất là lời nguyện trọng đại chuyển cầu cho thế giới, cho các linh hồn và cho Giáo Hội.  
Chính vì thế mà ngày nào cũng có những “thời khắc mạnh mẽ” để kích thích thái độ ấy: mỗi ngày hai giờ tâm đàm, đó là lúc theo gương ngôn sứ Êlia, chúng ta được gọi đến ngắm nhìn Thiên Chúa hằng sống, Đấng luôn giữ chúng ta trong tầm mắt Ngài.  
Đặc biệt Thánh Thể là lời tạ ơn tuyệt hảo, chóp đỉnh của cả ngày. Ở đó, Thiên Chúa tự mặc khải qua việc ban tặng Con Ngài cho chúng ta. Ngài là “Đấng mà ta biết là rất yêu ta”. Vâng, bao giờ cũng thế, Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta trước... Nhờ đó mà mọi sự trở thành giản dị và bình an.

Cộng đoàn ân sủng 
Sau hết, thật lớn lao thay lòng nhân hậu của Chúa, vì Ngài đã cho tôi được sống trong cộng đoàn tôi đang sống. Ở đây, Ngài đã ban cho tôi thật nhiều anh em, tất cả đều khác nhau, mỗi người góp một vài nét cá biệt, một số kinh nghiệm sống (theo ý nghĩa đó, các tu huynh cao niên có thể cung cấp những chứng từ quan trọng về lòng trung thành bền bỉ ở trong dòng).

Cảm tạ Chúa 
Chúc tụng Chúa, vì Ngài đã đốt lên trong tôi tình yêu nồng nhiệt đối với Hội Dòng đã tiếp nhận tôi, cũng như đối với các vị thánh của dòng đã dìu dắt tôi từ những bước đầu trong đại gia đình này, một gia đình hoàn toàn hiến thân để phục vụ Giáo Hội là Mẹ tôi. 
Cuối cùng, tôi xin ghi thêm một điểm cá nhân trong bài hát ca tụng lòng thương xót của Chúa: 
Ở ngoài đời, “tuổi đôi mươi” thường được xem là tuổi đẹp nhất. Còn trong dòng, theo lời của một số anh em và các cha, thời gian nhà tập là thời gian để lại những kỷ niệm đẹp nhất trong đời tu. Nếu cả hai quả quyết ấy đều đúng, thì tôi có thể cảm tạ Thiên Chúa đã cho tôi được hun đúc tuổi hai mươi của đời tôi trong tập viện, và hơn nữa, đã cho tôi được hưởng nếm trọn vẹn, vì hoàn toàn ý thức, lòng tốt tràn đầy tế nhị ấy của Chúa đối với tôi. 
Đấy, tôi đã trình bày một vài ân sủng đã nhận, và tôi xin thêm rằng tôi chưa nói hết tất cả... Chưa! Nhưng tôi không thể nào nói hết, vì tôi không biết được tất cả những gì đang diễn ra trong tâm hồn tôi, vả lại, tôi sẽ phạm phải tội phản bội, tiết lộ “bí mật của nhà Vua”, nếu tôi cố nói nhiều hơn... 
Vì vậy, tôi xin dành cho Chúa Giêsu, tôi xin cảm tạ về tất cả những gì chỉ một mình Ngài biết và bảo tồn trong tôi. Tôi cũng xin dành cho Ngài niềm vui được tự tay Ngài hoàn tất bài ca tạ ơn này, và tôi xin cầu chúc cho tất cả những bạn đọc mấy dòng này, hưởng niềm vui được nói “cám ơn” với Đấng đã và đang còn thực hiện những điều kỳ diệu nơi mỗi người chúng ta.

Tu huynh Louis Marie de Jésus
20 tuổi - Tập sinh Cát-Minh 
(CÒN TIẾP)

Tác giả Đỗ Tân Hưng