Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

CÁC KHÍA CẠNH THẦN HỌC CỦA ƠN GỌI TU SĨ

Từ thời Trung Cổ, ơn gọi tu sĩ được đồng hóa với việc khấn giữ công khai ba lời khấn trong cộng đoàn. Một quan niệm nào đó đã được thoát ra từ sự phân biệt giữa các giới răn và lời khuyên (Phúc âm). Những giới răn dành riêng cho các giáo dân và các lời khuyên dành cho các tu sĩ. Từ đó phát xuất ý niệm thường thấy về một sự trổi vượt của đời sống tu sĩ trên đời sống giáo dân trong trật tự thánh thiện, chỉ các tu sĩ mới được kêu gọi đến « bậc sống hoàn hảo ». Viễn ảnh của Vatican II thì khác.Sau khi cho thấy sự ưu tiên của ơn gọi phép Rửa của mọi tín hữu, ơn gọi tham dự vào ba chức vụ của Chúa Kitô tư tế, ngôn sứ và vương đế, và sau khi đã định nghĩa các thừa tác vụ như là được tấn phong cho sự tăng trưởng của Dân Thiên Chúa theo ba chiều kích này, Hiến chế Lumen Gentium nhấn mạnh ơn gọi nên thánh phổ quát trong Giáo Hội. Và chỉ như thế mà nó định vị ơn gọi tu sĩ như là được liên kết mật thiết với mầu nhiệm của Giáo Hội và với sứ mạng của nó : đời sống tu sĩ, dù không thuộc về cấu trúc phẩm trật của Giáo Hội, nhưng được sống bởi những những người chịu phép rửa, đến từ bậc sống giáo dân cũng như bậc sống giáo sĩ. Viễn ảnh đã thay đổi, cũng như từ vựng. Dù hoàn toàn lấy lại đề tài các lời khuyên phúc âm và ơn gọi đặc biệt, nó nhấn mạnh đến ý tưởng thánh hiến (consécration), đặc sủng, khấn công về một hình thức sống (forme de vie) biểu lộ, giữa lòng Giáo Hội, trong một dòng tu, hình thức sống của chính Chúa Kitô. Trong nhiều văn kiện chính thức, Giáo Hội lấy lại giáo huấn này cho đến ngày nay : Tông huấn Evangelica Testificatio (1) của Đức Phaolô VI (1971), Tông huấn Redemptionis Donum (2) của Đức Gioan Phaolô II (1984), tiếp theo sau văn kiện Những yếu tố chủ yếu của đời sống tu sĩ tông đồ (3) (Eléments essentiels de la vie religieuse apostolique) (1983), chính nó là văn kiện theo sau của Bộ Giáo Luật mới và cuối cùng Tông huấn Vita Consecrata (1996) (4). Từ toàn bộ này, chúng tôi sẽ giữ lại hai yếu tố cấu thành của đời sống tu sĩ làm sáng tỏ ý niệm ơn gọi : sự thánh hiến và hình thức sống. Lễ Khấn tại Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm, Huế. (photo Vietcatholic)

I. Sự thánh hiến.
Thành ngữ « đời sống thánh hiến » được Đức Gioan Phaolô II sử dụng không chỉ bao hàm sự đa dạng của các hình thức sống này (ẩn tu, đồng trinh, các hội đời sống tông đồ, các tu hội đời, các tu hội tu sĩ), nhưng còn để nhấn mạnh mối liên hệ giữa sự thánh hiến phép rửa và sự thánh hiến tu sĩ. Cũng thế, Vatican II : « Qua các lời khấn…người tín hữu hiến thân phụng sự Thiên Chúa bằng một danh hiệu mới mẻ và hoàn toàn đặc biệt…Chắc chắn nhờ phép Rửa, họ đã chết cho tội lỗi và được thánh hiến cho Thiên Chúa; nhưng họ tìm cách thâu lượm hoa trái dồi dào hơn của ân sủng phép Rửa và nhờ việc khấn giữ các lời khuyên Phúc Âm trong Giáo Hội, họ muốn thoát ly khỏi những ngăn trở có thể làm họ không nhiệt tâm yêu mến và tôn thờ Thiên Chúa cách hoàn hảo; và họ tận hiến để phụng sự Thiên Chúa cách thân tình hơn » (LG 44). Trong Vita consecrata, « những người được thánh hiến lãnh nhận (từ Chúa Kitô và từ Giáo Hội) một sự thánh hiến mới mẻ và đặc biệt mà, dù không phải là bí tích, giúp họ cam kết chọn theo hình thức sống mà Chúa Giêsu đã thực hiện cách cá nhân và đề nghị cho các môn đệ của Ngài » (số 31). Sự thánh hiến này, là sự đào sâu sự thánh hiến của phép Rửa, không phải là một hệ quả tất thiết của nó. Vì, nếu mọi người chịu phép Rửa đều được kêu gọi thực hành các lời khuyên (Phúc âm) theo bậc sống của mình, thì phép Rửa tự nó không bao gồm lời kêu gọi sống độc thân hay khiết tịnh, sự từ bỏ sở hữu của cải, vâng phục bề trên… « Bởi thế, việc khấn giữ các lời khuyên phúc âm này giả thiết một ân huệ đặc biệt của Thiên Chúa mà không phải được ban cho hết mọi người (Mt 19, 10-12 » (số 30). Từ đó, làm thế nào để hiểu ơn gọi đặc biệt này, mà không phải hết thảy mọi người đầu được kêu gọi ? Để hiểu bản chất và căn tính của nó, chắc chắn, cần phải đặt nó trong nhiệm cục của ơn cứu độ. Quả thế, ở Israël và trong Giao Ước đầu tiên, sự độc thân không được thừa nhận như là ơn gọi. Hôn nhân là một bó buộc tự nhiên, được biểu lộ bằng lời « hãy tăng trưởng và sinh sản », và bằng sự cần thiết đảm bảo nòi giống Abraham. Nhưng, nếu nhìn vào sự dễ dãi trong việc ly dị, thì người ta cũng công nhận sự mong manh của mối liên hệ hôn nhân. Vì như mọi người phải kết hôn, nên thật sự không có « ơn gọi » hôn nhân, vì không có sự chọn lựa ưng thuận tự do. Bởi thế, Chúa Kitô, Đấng thể hiện như là Hôn phu của Israël, đến thiết lập một trật tự mới. Từ nay, trong Giao Ước mới có hai ơn gọi, cả hai hoàn toàn biểu lộ trật tự mới này và được đánh dấu bằng những đòi hỏi của nó : hôn nhân một vợ một chồng và chung thủy, từ đó sự ly dị bị loại bỏ, không còn « tự nhiên » hơn sự độc thân, và qua dấu chỉ bí tích của nó, biểu lộ sự kết hiệp với Chúa Kitô và Giáo Hội, và sự khiết tịnh, qua sự thánh hiến của nó, biểu lộ sáng kiến tình yêu của Chúa Kitô và tính triệt để của một lời đáp trả nắm lấy toàn thể cuộc sống con người. Theo nghĩa này, sự thánh hiến tu sĩ biểu lộ rõ bản chất sâu xa của ơn gọi kitô giáo của hết thảy mọi người, và hiện tại hóa việc hướng đến của tất cả Giáo Hội-Hôn thê tới sự kết hiệp với vị Hôn phu độc nhất. Từ đó, sự tồn tại của ơn gọi tu sĩ trong Giáo Hội đặt ra thế đôi ngã của một chọn lựa mà trao cho bậc sống của mỗi người, độc thân hay hôn nhân, đặc tính của một ơn gọi -tức là của một lời kêu gọi biểu lộ mầu nhiệm của Giáo Hội cách này hay cách khác- trong tính bổ sung soi sáng nó.

Từ nay, không tất thiết phải lập gia đình, cũng không tất thiết bước vào đời tu trì. Tính đôi ngã đã được đặt ra, nó cho phép chọn lựa một bậc sống trong tự do, tùy theo tiếng gọi được lãnh nhận. Phải chăng người ta sẽ bảo rằng ơn kêu gọi đời sống thánh hiến là trổi vượt hơn ? Đức khiết tịnh chẳng trỗi vượt hơn hôn nhân sao, như Công đồng Trentô khẳng định mạnh mẽ chống lại sự chối bỏ của phái Luther ? Nếu qua đó người ta muốn nhấn mạnh tính trỗi vượt tu luyện hay công trạng của đức khiết tịnh, thì rõ ràng là sai lầm. Chẳng phải Công đồng khẳng định rất đúng đắn rằng hồng ân khiết tịnh hay độc thân cho phép « dâng mình cho chỉ mình Thiên Chúa cách dễ dàng hơn và với một tấm lòng không chia sẻ » ? Người ta chỉ có thể nói rằng, về mặt khách quan, và được dành riêng cho sự thánh thiện của con người, đức khiết tịnh, bởi vì nó diễn tả hình ảnh cánh chung của Vương Quốc nơi không có vợ cũng chẳng có chồng, bao gồm một đặc tính tận căn mà hôn nhân không có. Hôn nhân kéo dài và biến đổi mối quan hệ Giao ước được Thiên Chúa thiết lập với nhân loại. Bậc sống khiết tịnh thì hoàn toàn mới mẻ, vì nó được thiết lập bởi chính hành vi của Chúa Kitô, Đấng đã chọn nó cho Ngài và kêu gọi những người khác theo Ngài, để biểu lộ sự hiện diện của Vương quốc trong sự Tạo thành mới : nó biểu thị Tân Ước như thế, khác biệt với Cựu Ước. Và vả lại, đó là lý do tại sao, trên bình diện chủ thể, đức khiết tịnh giả thiết, khác với hôn nhân chung cho hết mọi người, sự hiện diện của một đặc sủng, nghĩa là của một ơn gọi đặc biệt, của một tiếng gọi cá nhân kết hợp với ân huệ của Thánh Thần. Do đó, Tông huấn Vita Consecrata, khi chối bỏ từ vựng tính trổi vượt (supériorité), thích nói hơn rằng đời sống thánh hiến, về mặt khách quan, nằm « ở một cấp bậc tuyệt hảo », xét như là nó được kêu gọi để phản ảnh chính cách thế mà Chúa Kitô đã sống. Lễ Khấn tại Dòng Biển Đức, Thiên An, Huế.

II. Hình thức sống
Những lối diễn tả này : cách sống, hình thức sống, mà trở lại thường xuyên trong các văn kiện hậu công đồng, nhấn mạnh khía cạnh thứ hai của ơn gọi tu sĩ, không kém quan trọng hơn khía cạnh thứ nhất, tức là chiều kích cộng đoàn và quy luật sống của nó (theo nghĩa « regula » : hướng đi, con đường). Trước khi thần học về ba lời khấn được xác định rõ với thánh Tôma, thì đặc điểm của đời sống tu trì trong Giáo Hội thông thường đã là hình thức sống, tức là cách thế đặc biệt mà việc bước theo Chúa Kitô (sequela Christi) đã được sống bởi cáng đấng sáng lập và các đồ đệ của họ, theo những đặc sủng riêng biệt của mình và những xác quyết riêng cho mỗi một gia đình của họ : hoán cải cuộc sống (conversio morum), lời khấn gắn bó trọn đời trong một đan viện, đức khó nghèo, rao giảng Lời Chúa, phục vụ Giáo Hội, tình yêu thương người nghèo… Không chỉ bậc sống, nhưng còn cách sống theo một quy luật và trong tình huynh đệ. Vatican II đã nói đến điều đó khi nhấn mạnh đến bốn đặc tính chung của các dòng tu này, mang lại cho các thành viên của chúng một sự ổn định vững chắc trong lối sống, một học thuyết tu đức, một sự hiệp thông huynh đệ nhằm phục vụ một sứ mệnh, và một sự tự do được củng cố bằng sự vâng phục (LG 43). Những đặc tính này mô tả cách nào đó những yếu tố chung cho những con đường khác nhau hay những hình thức sống mà các tu sĩ chọn theo bằng việc tuyên khấn, trên nền tảng của một sự dấn thân độc thân.

Như thế, chẳng hạn, Bản Định Thức (Formula Instituti) mà thánh Inhaxiô Lôyôla trình cho Đức giáo hoàng vào năm 1540 xin phê chuẩn, được diễn tả : « Trong Hội Dòng mà chúng tôi muốn tôn vinh thánh danh Chúa Giêsu này, bất kỳ ai muốn tham dự vào cuộc chiến đấu của Thiên Chúa dưới ngọn cờ thập giá và hiến mình chỉ phục vụ Chúa chúng ta và Giáo Hội, Hiền Thê của Ngài, bằng sự vâng phục Đức giáo hoàng, vị đại diện của Chúa Kitô trên trần gian, (thì) sau khi đã tuyên khấn các lời khấn trọng thể đức khiết tịnh suốt đời, khó nghèo và vâng phục, sẽ phải nhớ rằng nơi Hội dòng, người ấy thực hiện chủ yếu với mục đích trước hết chăm lo bảo vệ và truyền bá đức tin và sự tiến bộ của các linh hồn trong đời sống và học thuyết kitô giáo, bằng những lời rao giảng công khai… » Như thế, ơn gọi tu sĩ là một ơn gọi đến một lối sống đặc biệt được sống trong tình huynh đệ, tức là một đặc sủng được chia sẻ và thể hiện trong Giáo Hội. Từ đó, ơn gọi, về mặt chủ thể, được sống như là một lời kêu gọi thánh hiến, sẽ bao gồm trong tiếng gọi này những xác định xã hội về tính hữu hình giáo hội của nó, mà lời khấn giữ công khai đời sống Phúc âm diễn tả. Như thế, người ta sẽ nói rằng ơn gọi tu sĩ là một ký ức Tin Mừng trong Giáo Hội, một truyền thống của đặc sủng không chỉ khiết tịnh, nhưng còn là lối sống bước theo Chúa Kitô (sequela Christi) trong cái hôm nay của Giáo Hội. Ở đó, bậc sống tu sĩ biểu lộ Vương quốc hiện tại và loan báo sự phuc sinh. Và ở đó, ơn gọi tìm thấy những đặc tính cụ thể của việc bước vào trong một gia đình, của tình huynh đệ và việc phục vụ Giáo Hội và thế giới. Các tài liệu nền tảng diễn tả điều đó, dưới hình thức Thư từ (Augustin), Quy Lật (Bênêđictô) hay Định thức (Inhaxiô)…mà không được lẫn lộn với các Hiến Pháp, các tài liệu này là chữ nghĩa trong đó người nam hay nữ cảm thấy được kêu gọi có thể nhìn nhận và chứng thực liệu dòng tu như thế là nơi mà mình có thể thực hiện ao ước bước theo Chúa Kitô của mình hay không. Hai lối tiếp cận này về ơn gọi tu sĩ là bổ túc cho nhau. Chúng cũng gợi lên hai con đường khả thể của một ơn gọi. Một con đường đi từ sự phân định tiếng gọi nội tâm đến sự phân định hình thức sống theo đó nó có thể thành hình. Con đường kia đi từ sự cuốn hút vào một lối sống được sống bởi một dòng tu đến sự chứng thực một tiếng gọi nội tâm cá nhân đến từ Chúa Kitô. Con đường này và con đường kia, con đường này trong con đường kia.
Lm. Claude FLIPO, sj, giáo sư ở Centre Sèvre, Paris. —————————–
(1) Tông thư « Chứng tá Tin Mừng » bàn về việc canh tân đời sống tu sĩ theo giáo huấn của công đồng Vatican II (chú thích của người dịch).
(2) Tông thư « Hồng ân cứu độ » bàn về sự thánh hiến của các tu sĩ dưới ánh sáng của mầu nhiệm cứu độ (chú thích của người dịch).
(3) Do Bộ các Dòng Tu và các Hội Đời Sống Tông đồ ban hành (chú thích của người dịch).
(4) Tông huấn « Đời sống thánh hiến » hậu Thượng Hội Đồng Giám mục (chú thích của người dịch). Nguồn : Claude FLIPO, « Aspects théologiques de la vocation religieuse », trong Théologie de la vocation, Colloque de l’Institut Catholique de Paris (février 2001), Revue Jeunes et Vocations, 3e trimestre, số 102, tr. 67-70.
Lm. Phêrô Võ Xuân Tiến chuyển ngữ. - dunglac.org

Cuộc Sống Tu Trì Là Kinh Nghiệm Tình Yêu


Đời tu đặt nền tảng trên kinh nghiệm của những người cảm thấy mình được THIÊN CHÚA Toàn Năng Hằng Hữu thu hút. Đời tu là lời đáp trả Tiếng Gọi Tình Yêu của Đức Chúa GIÊSU KITÔ, Đấng kêu mời con người lắng nghe và tận hiến toàn thân cho Ngài với trọn lòng trung tín. Chúng ta trở thành tu sĩ bởi vì THIÊN CHÚA làm chủ vận mệnh cuộc đời chúng ta một cách huyền nhiệm đến độ chúng ta không thể nào làm khác hơn là mau mắn đáp lại bằng chính cuộc sống của chúng ta. Tiếng Chúa gọi vào cuộc sống tu trì có sức mạnh chuyển hướng một cách tuyệt đối cuộc hành trình nơi dương thế của chúng ta. Cuộc sống tu dòng không gì khác hơn là cố gắng mỗi ngày thuộc trọn về Đức Chúa GIÊSU KITÔ.
Việc đáp lại Tiếng Chúa kêu gọi đòi hỏi cuộc tìm kiếm không ngừng và được thực hiện nơi cộng đoàn, nghĩa là cùng với các Anh Chị Em tu sĩ khác trong Hội Dòng. Đây là một cố gắng để tỏ hiện cách rõ ràng ra bên ngoài - bằng chính hồng ân cuộc sống tu trì - về nét đẹp lôi cuốn của THIÊN CHÚA đối với toàn thể nhân loại. Vì lý do này mà chúng ta phải luôn luôn không ngừng tìm kiếm và chất vấn chính mình. Đúng thế! Không có chỗ đứng cho việc tự mãn tự nguyện và ham thích tiện nghi, trưởng giả trong cuộc sống của một tu sĩ chân chính.
Điểm ghi nhận đáng chú ý là trong xã hội hiện nay có rất nhiều người tìm kiếm những gì là thần linh là thánh thiêng và ý nghĩa chung cục của cuộc sống. Cuộc đời này có giá trị gì??? Vì thế, việc mục vụ tông đồ và chứng tá đời sống tu trì - cá nhân hoặc cộng đoàn - cũng như các Tu Viện phải trở thành nơi chốn thuận tiện và lý tưởng cho con người ngày nay "săn tìm" THIÊN CHÚA. Và chúng ta không nên quên rằng, khi một tu sĩ kết hợp mật thiết với Đức Chúa GIÊSU KITÔ thì tu sĩ ấy cũng dễ dàng sống tình huynh đệ trong Cộng Đoàn và thực thi tình bác ái đối với mọi người sống chung quanh.
Mỗi hành trình - mỗi cuộc hành hương - của mỗi người trên trần gian đều bắt đầu với Tiếng Gọi. Tiếng Gọi không gì khác hơn là Ơn Gọi tìm kiếm mục đích chung cục của mỗi hành động con người: THIÊN CHÚA kêu gọi chúng ta vào hưởng phúc lành sung mãn của Ngài. Đây cũng là nền tảng cuộc sống tu trì. Vì thế, các tu sĩ không được phép coi đời tu như là chuyện đương nhiên cũng không được phép nghĩ rằng ơn gọi tu dòng là chuyện tình cờ!
Trên đây là chứng từ của Đức Tổng Giám Mục Joseph William Tobin, dòng Chúa Cứu Thế người Mỹ, Tổng Thư Ký Bộ Các Dòng Tu.
Tiếp lời Đức Tổng Giám Mục Tobin là nữ tu Enrica Rosanna, dòng Con Đức Bà Phù Hộ, phó Tổng Thư Ký Bộ Các Dòng Tu.
Chúng tôi - những người tận hiến - có một cuộc sống bình thường. Ngoài thời giờ dành riêng cho đời sống thiêng liêng, chúng tôi cũng có vui có buồn có sức khoẻ có đau yếu bệnh tật. Chúng tôi cũng thực thi một nghề nghiệp, nhưng đặc biệt chúng tôi cố gắng phục vụ anh chị em đồng loại trong công tác giáo dục, bác ái, chăm sóc sức khoẻ thể xác và tâm hồn. Chúng tôi tìm cách sống cuộc đời bình thường với trọn vẹn ý nghĩa đích thực của nó.
Nhưng làm thế nào để có thể hiểu được rằng THIÊN CHÚA kêu mời chúng ta sống tình bạn mật thiết thâm sâu với Ngài? Thưa là chính lúc chúng ta hiểu được lý do tại sao chúng ta có mặt trên cõi đời này. Mỗi một cuộc đời đòi hỏi phải có một mục đích, một chung cục, một điểm tới và một ơn gọi để thực hiện. Ơn gọi và cuộc sống là hai mặt phải-trái của cùng một chiếc mề-đay là chính con người. Nếu con người không biết khám phá ra và tiếp nhận chính ơn gọi của mình thì không thể thi hành ơn gọi đó và đạt đến mức độ sung mãn cũng như hạnh phúc đích thật.
Xin đặc biệt gởi đến các bạn trẻ đang tìm kiếm ơn gọi lời kêu mời hãy nhìn vào tận nội tâm và làm một cuộc hành trình dài bên trong con tim. Rồi các bạn ngừng lại và tìm đọc điều mà THIÊN CHÚA viết riêng cho bạn xuyên qua các ước mơ, các mong đợi và các khát vọng thâm sâu nhất. Các bạn trẻ cũng nên nhìn các mẫu gương thánh thiện của những chứng nhân anh dũng đã sống một cuộc đời yêu mến THIÊN CHÚA cách trọn vẹn.
... Vào lúc ấy, Đức Chúa GIÊSU cất tiếng nói: "Lạy CHA là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen CHA, vì CHA đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy CHA, vì đó là điều đẹp ý CHA .. CHA Thầy đã giao phó mọi sự cho Thầy. Và không ai biết rõ Người Con, trừ CHÚA CHA; cũng như không ai biết rõ CHÚA CHA, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho .. Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Thầy, Thầy sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của Thầy, và hãy học với Thầy, vì Thầy có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách Thầy êm ái, và gánh Thầy nhẹ nhàng" (Matthêu 11,25-30).
("L'OSSERVATORE ROMANO", Giornale Quotidiano Politico Religioso, Anno CLI, n.23, Sabato 29 Gennaio 2011, trang 8)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
Radiovaticana.org

Tự Do, Hướng Thượng Và Ước Muốn


Đây là hành trình ơn thiên triệu đặc thù của hai người Ý đã đính hôn, rồi họ trở thánh linh mục và nữ tu. Câu chuyện do chính vị hôn phu – hiện nay là Linh Mục Dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm – kể lại.
Phúc Âm theo thánh Matthêu (19,16-22) thuật lời Đức Chúa GIÊSU kêu gọi người thanh niên giàu có: "Hãy đến và theo Tôi". Nhưng thanh niên buồn rầu bỏ đi vì chàng có quá nhiều của cải. Chúa Giêsu cũng từng gọi tôi như thế, nhưng tôi giả điếc làm ngơ. Thế gian có quá nhiều quyến rũ đối với tôi. Ý tưởng tận hiến cho Chúa đối với tôi thật xa vời. Tôi chỉ nghĩ đến việc giật cho được mảnh bằng tiến sĩ kinh tế và thương mại, rồi sau đó tôi hành nghề tự do.
Phải thành thật thú nhận rằng tôi là tín hữu Công Giáo hữu danh vô thực. Tôi không cầu nguyện, không lãnh các bí tích cũng không tuân giữ các giới răn của Chúa. Phải nhờ đến một cái tát nẩy lửa của mẹ tôi mới khiến tôi trở lại nhà thờ tham dự Thánh Lễ. Nghĩa là mẹ tôi thành công trong việc thuyết phục tôi tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật. Kể từ đó, không một Chúa Nhật nào trôi qua mà tôi không tham dự Thánh Lễ. Đây là bước đầu đưa tôi trở về với việc sống đạo đàng hoàng.
Lý do thứ hai lay động cuộc sống khi tôi tình cờ đọc một tác phẩm tôn giáo luận về Ngày Phán Xét Chung. Phản ứng sơ khởi là nỗi sợ hãi. Từ từ tôi tỉnh ngộ và chuyển từ sợ hãi sang ý thức: Phải luôn hành xử đúng đắn, không vì sợ luận phạt, nhưng để chứng tỏ lòng tôi yêu mến THIÊN CHÚA!
Từ đó tôi tiến bước trong hành trình Đức Tin và dấn thân trong vài công tác tông đồ ở giáo xứ. Nhưng tuyệt nhiên tôi không hề nghĩ đến chuyện đi tu hoặc làm Linh Mục. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có ý tưởng tìm một thiếu nữ đoan trang và đi đến hôn nhân đúng theo phép đạo Công Giáo!
Thiên Chúa Quan Phòng cho tôi gặp một bạn gái đức hạnh. Chúng tôi đính hôn trong vòng hai năm. Chúng tôi tiếp tục sống Đức Tin dưới sự dẫn dắt của cha linh hướng, một vị linh mục thánh thiện. Hôn nhân, gia đình, con cái đông đúc là lý tưởng chính yếu của chúng tôi trong thời gian này. Chúng tôi chỉ chờ đợi ngày mãn đại học, tìm việc làm rồi cử hành hôn lễ.
Thế rồi Thiên Chúa bắt đầu tỏ lộ cho chúng tôi những dấu chỉ của một ơn gọi đặc thù, một lời mời gọi vào một sứ mệnh cao cả hơn. Nhưng chúng tôi chưa nhận ra, bởi con tim chúng tôi còn bị thắt chặt bởi những ràng buộc, những ước muốn hoàn toàn trần tục. Chỉ có một điều lạ là không hiểu sao – chỉ sau này khi đã vào dòng rồi chúng tôi mới hiểu – đó là việc chúng tôi từ từ tách rời nhau, tách rời mọi sự và mọi việc. Cùng với thời gian, không còn gì có thể lôi cuốn sự ham thích của chúng tôi nữa. Bằng cách này, Thiên Chúa chuẩn bị cho chúng tôi làm một bước nhảy vọt tiến vào đời sống tu trì.
Quả thật, với sự trợ giúp của cha linh hướng, sau 2 năm đính hôn, chúng tôi không còn coi hôn nhân và gia đình là mục đích của cuộc đời và sứ mệnh của chúng tôi nữa. Chúng tôi bắt đầu nhận ra ơn gọi tu dòng nơi mỗi người. Chúng tôi nghiêm chỉnh nghĩ đến việc gỡ bỏ mối dây đính ước. Quyết định này không thể không làm cho cả hai con tim chúng tôi rướm máu. Tuy nhiên, chúng tôi ý thức thâm sâu rằng niềm hạnh phúc đích thực đến từ việc chúng tôi luôn sẵn sàng thi hành Thánh Ý Thiên Chúa.
Chúng tôi can đảm chia tay nhau. Mỗi người đi vào một dòng tu. Nàng trở thành nữ tu, còn tôi trở thành tu sĩ và sau đó được thụ phong linh mục. Thật là ân huệ trọng đại! Bây giờ, khi viết lại chứng từ này tôi muốn mời gọi các bạn trẻ đừng để mình bị quyến rũ và vây bọc bởi trăm ngàn thứ ràng buộc cùng các ước muốn trần tục. Nhưng hãy sống trong thanh thản và tự do, tự do trong sự thật và tinh thần. Như thế, con tim người trẻ sẽ dễ dàng hướng thượng và có những ước muốn trọng đại. Mong thay!
..."Hỡi những người con trung hiếu, hãy lắng nghe lời ta. Hãy nên như cây hồng lớn lên bên dòng nước, như cây hương tỏa mùi thơm ngào ngạt, như cây huệ trổ bông, hãy đồng thanh cất tiếng hát lên một bài ca. Hãy ngợi khen Thiên Chúa vì mọi việc Người làm. Hãy tán dương danh Chúa, ngợi khen chúc tụng Người, hãy đàn ca mà dâng lời cảm tạ. Mọi việc Thiên Chúa làm đều hoàn toàn tốt đẹp, mỗi mệnh lệnh Người ban sẽ được thi hành đúng thời, đúng lúc" (Hc 39,13-16).
TRẦM THIÊN THU
(Theo Immacolata Mia, n. 9+10, tháng 11-12/2004, tr. 14-15)
Nguồn TGP Hà Nội

Con Đường Tình Yêu


Tác giả Joseph Bolin
Đối với người Công giáo, có 2 cách chọn đường đi trong cuộc sống. Người ta có thể bắt đầu bằng suy nghĩ về mục đích sống, và suy nghĩ về điều gì sẽ hữu ích nhất trong việc đạt mục đích đó, hoặc người ta có thể tự vấn về điều Thiên Chúa muốn mình làm trong cuộc sống.
Các phương pháp này khác nhau và bổ túc lẫn nhau, nhưng chỉ khi nào sách về ơn gọi áp dụng 2 phương pháp khác nhau cơ bản này. Cuốn sách này nhằm kiểm tra 2 phương pháp cơ bản này đối với vấn đề ơn gọi, những thuận lợi và những nguy hiểm tiềm ẩn của mỗi phương pháp, và đề nghị cách nhìn đơn giản về những ơn gọi tìm cách duy trì những lợi ích của mỗi phương pháp. Không như đa số những sách khác về ơn gọi, sách này không là một luận thuyết thần học hướng dẫn những người trí thức, cũng không là sách hướng dẫn ơn gọi, mà gồm những lời khuyên chi tiết về cách chọn ơn gọi. Hơn nữa, sách này tìm cách đưa ra viễn cảnh sâu xa mà đơn giản và khả dĩ tiếp cận về ơn gọi, cho cả những người tìm kiếm ơn gọi và các vị linh hướng về ơn gọi để có nền tảng vững chắc, có thể hình thành phán đoán tốt về những tình huống đặc biệt mà họ đang xử lý.
Bất kỳ phương pháp nào chúng ta áp dụng cho ơn gọi thì sự tập trung chú ý vẫn phải là tình yêu. Mỗi ơn gọi phải được tập trung xoay quanh tình yêu, vì chính nhờ tình yêu mà chúng ta được kết hiệp với Thiên Chúa, Đấng là Tình yêu, và mọi người tìm thấy sự viên mãn nơi Ngài. Do đó, đời sống chúng ta sẽ hoàn thiện hơn, tới mức mà tình yêu của chúng ta vĩ đại hơn. Yêu cầu cơ bản để sống trong tình yêu là chúng ta tuân giữ các giới răn. Thánh Gioan nói: "Yêu mến Thiên Chúa là tuân giữ các điều răn của Ngài" (1 Ga 5:3). Thêm vào các giới răn, chúng ta được trao những lời khuyên hữu ích để phát triển trong tình yêu. Nhưng chính tình yêu phải luôn luôn duy trì tiêu chuẩn mà cách chọn lựa của chúng ta được đo lường. Yếu tố quyết định trong ơn gọi là sự hiến dâng để theo đuổi sự phát triển không ngừng trong tình yêu. Cường độ của tính kiên định của sự quyết tâm theo đuổi sự thánh thiện bằng cách dùng phương tiện chúng ta sử dụng, đó là điều rất quan trọng hơn cả phương tiện chúng ta chọn. Chẳng hạn, nên tìm kiếm sự thánh thiện trong hôn nhân toàn tâm toàn ý hơn là tìm kiếm sự thánh thiện trong đời sống tu trì toàn tâm toàn ý. Nhưng khi hiến dâng, chúng ta sẽ phát triển trong tình yêu chắc chắn hơn và mau chóng hơn nếu chúng ta sống theo cách thích hợp với việc phát triển trong tình yêu, chẳng hạn bằng cách sống theo lời khuyên Phúc âm (evangelical counsels).
Khi chọn con đường riêng để sống sẽ dẫn đến tình yêu, phương pháp của thánh Thomas là suy nghĩ về sự tốt lành khách thể và tính khả dĩ của cách sống. Chẳng hạn, ngài nói rằng không cần phải suy nghĩ lâu dài trước khi quyết định đi tu, vì "như thế chắc chắn tốt hơn" và "vì những người đi tu không dựa vào sức mạnh riêng mình"1 nhưng tin cậy Thiên Chúa ban sức mạnh cần thiết để mình sống ơn gọi đó. Nhưng người ta phải tìm kiếm ý muốn đi tu từ Thiên Chúa, thánh Thomas nói rằng nếu ước muốn đó chân thật, vì ý hướng tốt, đó là từ Thiên Chúa. Không thành vấn đề nếu Thiên Chúa có là nguồn trực tiếp của động thái đó hoặc tìm cách lôi kéo ai đó đi tu hay không. Thậm chí nếu chính ma quỷ là nguồn trực tiếp của ý muốn này thì chính ý muốn đó vẫn tốt, và cuối cùng vẫn từ Thiên Chúa.
Thánh Teresa Avila đã sống và hành động theo các quy luật này của thánh Thomas. Bà thấy điều gì tốt thì nhất quyết làm. "Mặc dù tôi không tiếp tiếp tục có ý muốn làm nữ tu, tôi vẫn thấy đó là cách tốt nhất và an toàn nhất, và cứ dần dần, tôi quyết định bắt mình ấp ủ điều đó"2 Bà tiếp tục nói về cách mà Thiên Chúa thưởng cho "sự mãnh liệt" như vậy (x. Mt 11:12) với chính điều đó. "Khi tôi đã quen, Thiên Chúa liền cho tôi hiểu và cách Ngài ủng hộ những người ép buộc chính mình trong việc phụng sự Ngài"3
Tương phản với thánh Thomas, thánh Inhaxiô Loyola mới đầu coi đó là "tìm kiếm Ý Chúa". Thánh Inhaxiô đưa ra "3 cách" để người ta có thể chọn cách sống hợp với Ý Chúa: (1) Khi người ta có kinh nghiệm trực tiếp về điều chắc chắn là Ý Chúa, và điều đó hướng dẫn người ta về cách sống; (2) Khi mà nhờ nhiều kinh nghiệm và sự tìm kiếm sự tác động của Chúa Thánh Thần, người ta hiểu rằng Chúa Thánh Thần đang mời gọi hoặc lôi kéo người ta vào cách sống nào đó, hoặc ý muốn đó phát xuất từ Chúa Thánh Thần; (3) Khi bắt đầu bằng một thái độ tách biệt đối với các tạo vật, và nếu có thể, bằng sự yêu thích những gì phù hợp hơn với Ý Chúa, người ta cẩn trọng chọn cách sống đó là cách phụng sự Chúa và cứu rỗi các linh hồn.
Mỗi phương pháp này đều có thuận lợi riêng và nguy cơ riêng. Phương pháp của thánh Thomas có thuận lợi về khách quan hơn, do đó ít có khả năng lừa dối, nhưng cũng có nguy cơ là quá trừu tượng, và do đó quá xa rời thực tế và sống kết hiệp với Thiên Chúa. Phương pháp của thánh Inhaxiô có thuận lợi là riêng tư hơn, nhưng cũng có nguy cơ là ơn gọi sẽ được coi là gánh nặng bắt buộc (obligatory burden) bị Thiên Chúa áp đặt, không là lời mời gọi tự do sống tình yêu lớn lao hơn. Thánh Anphong Ligouri và Von Balthasar có vẻ có sai lầm này, vì quá nhấn mạnh vào đặc tính riêng của ơn gọi.
Nhưng dù 2 phương pháp này có những điểm khác biệt cơ bản, cuối cùng chúng vẫn tương thích. Một mặt nó khách quan tốt hơn để theo Ý Chúa hơn theo ý mình. Một mặt cho thấy khi chúng ta tìm kiếm Ý Chúa, chúng ta sẽ nhận thấy có những cái để xác định Ý Chúa không chỉ đặc biệt mà còn tổng quát và khách quan. Như vậy thánh Anphong, theo phương pháp tổng quát của thánh Inhaxiô, không coi các dấu hiệu của Ý Chúa là điều phải có để người ta nuôi dưỡng ý hướng tu trì; người ta chỉ cần 2 dấu hiệu như thánh Thomas yêu cầu: Ý hướng vừa tốt lành vừa kiên định, và không trở ngại.
Nếu chúng ta áp dụng trường hợp người ta không trở ngại, và dịnh hướng tích cực – phải thích hợp cách sống – rồi chúng ta có những điều kiện chính mà Giáo hội đòi hỏi về ơn gọi. Về yếu tố đầu tiên, ý muốn kiên định và muốn có cách sống đặc biệt (giả sử cách chọn đó hợp pháp và tốt lành), là cần thiết cho ơn gọi, mà thánh Phanxicô Salê nói rằng ước muốn kiên định như thế chính là ơn gọi. Tuy nhiên, đối với sự kiên định của ơn gọi, chúng ta vẫn cần điều kiện thứ ba, nghĩa là sự chấp thuận của Giáo hội. Thiên Chúa không kêu gọi chúng ta tới sự thánh thiện đơn giản là những cá nhân, mà là các thành viên của Giáo hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô. Vì thế, nhiệm vụ của Giáo hội là trắc nghiệm và phê chuẩn ơn gọi, nhất là ơn gọi tu trì và linh mục.
Các phương pháp của thánh Thomas và của thánh Inhaxiô không chỉ tương thích về lý thuyết, mà còn liên kết tới một mức nào đó theo phác thảo về ơn gọi của chân phước GH Gioan Phaolô II. Theo mô tả của ngài, ơn gọi luôn bắt đầu với Chúa Kitô, Đấng đến với mỗi cá nhân trong tình yêu, hướng dẫn người đó tìm ra cách sống thích hợp với tình yêu đó. Khi cầu nguyện đối thoại với Chúa Kitô, ngài đã kiểm tra những trường hợp riêng của ngài để tìm ra con đường sống mà ngài có thể biến nó thành tặng phẩm của mình trong tình yêu.
Phương pháp kết hợp này có thể là cách tốt nhất để suy nghĩ về ơn gọi. Mục đích cuối cùng của sự suy nghĩ cân nhắc nên đáp lại tình yêu vĩnh hằng của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Vì thế, ưu tiên việc "tìm kiếm" ơn gọi, hoặc "quyết định" cách sống, chúng ta phải cố gắng ưu tiên thanh luyện tâm hồn mình, để yêu thật và tìm kiếm Chúa trên hết mọi sự, và đưa tình yêu vào việc chọn cách sống. Chỉ khi đó chúng ta mới sử dụng tặng phẩm Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta – khối óc và con tim – để quyết định về cách sống.
Khi tìm kiếm ơn gọi, yếu tố này hay yếu tố khác – khối óc hoặc con tim – có thể giữ vai trò chủ đạo. Mới đầu chúng ta có thể quyết định bằng ý chí: sau khi suy nghĩ và cân nhắc các yếu tố thích hợp, chúng ta có thể biết cái gì là phương tiện tốt nhất để thực hiện tình yêu và phát triển trong tình yêu, và hãy chọn phương tiện đó. Hoặc mới đầu chúng ta có thể quyết định bằng con tim: trong vài cách có thể cái nào cũng tốt để thực hiện tình yêu và phát triển nó trong tình yêu, chúng ta có thể chọn cách mà chúng ta có khuynh hướng nhiều – không theo xu hướng thoáng qua, nhưng là khuynh hướng bền vững, nghĩa là theo tình yêu đích thực.
Khi suy nghĩ và chọn cách sống, chúng ta nên luôn nghĩ rằng con đường chúng ta chọn không là ý muốn riêng mình, mà là thiết kế của Thiên Chúa. Mỗi người trong chúng ta ở một vị trí riêng trong thế giới, cho nên chúng ta có thể chọn con đường riêng để đến với Chúa. Và như vậy, sau khi đã chọn con đường để sống, chúng ta nên tạ ơn Chúa về tình yêu của Ngài, cơ hội và lời mời gọi yêu thương mà Ngài dành cho chúng ta.
Ý muốn kiên định nên theo cách chọn lựa của chúng ta. Ý muốn kiên định này sẽ làm cho chúng ta có thể tận hiến để thực hiện việc yêu mến Chúa và tha nhân theo cách chúng ta đã chọn, và kiên trì trong mọi khó khăn. Ý muốn kiên định này là muốn phụng sự Thiên Chúa theo cách sống mà thường tạo ra sự bình an tâm hồn. Sự bình an tâm hồn liên quan cách chọn riêng là dấu hiệu kiên định của ơn gọi, và có thể được gọi là dấu hiệu của ơn gọi.
Phương pháp trực tiếp này là cách tiếp cận ơn gọi. Giữa cách của thánh Thomas và của thánh Inhaxiô, thực sự có nhiều cách khác mà chúng ta có thể dùng để chọn cách sống. Vấn đề là thanh tẩy tâm hồn chúng ta, chân thành sống vì tình yêu lớn lao hơn, luôn tuân phục các giáo huấn của Giáo hội và tuân theo sự cẩn trọng Kitô giáo, đồng thời cởi mở theo sự tác động của Chúa Thánh Thần, dù Ngài đưa dẫn chúng ta đi đâu. Việc tìm kiếm và theo đuổi ơn gọi không nên là máy móc hoặc xử lý lo âu, mà là sống và vui mừng với Thiên Chúa, vì "Thiên Chúa còn cao cả hơn lòng chúng ta, và Người biết hết mọi sự" (1 Ga 3:20).
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ PathsOfLove.com)
1 St. Thomas Aquinas, Summa Theologiae II-II 189:10
2 St. Teresa of Avila, Autobiography, Ch. 3
3 Ibid., Ch. 4
(Nguồn TGP Hà Nội)

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

TẠI SAO CHÚA LẠI CHỌN CON ?





Mỗi người có một cảm nhận riêng về ơn gọi của mình, ơn gọi này chúng ta nhận được từ Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch của mọi sự, cho mọi người. Ở đây tôi chỉ bàn đến ơn gọi dấn thân theo Chúa cách đặc biệt trong đời tu (đời sống dâng hiến) mà thôi. Dẫu biết rõ con người bạn chẳng có tài gì đặc biệt, chẳng có khiếu gì trong lãnh vực hùng biện, cũng như các lãnh vực khác liên quan đến sứ vụ sau này thế mà Chúa đã mời gọi bạn theo Ngài. Ngài cũng không cưỡng ép cũng như Ngài chẳng bắt buộc bạn phải dấn thân nhưng Ngài đang chờ đợi nơi bạn sự đáp trả. Bạn có thể nói "không". Vì có quá nhiều lí do để biện hộ cho câu trả lời đó: Có thể là thời gian chưa chín muồi, hoặc có thể là chưa thích hợp, và thậm chí có thể là Chúa đã chọn nhầm người để thi hành sứ vụ đặc biệt này. Và có lẽ bạn đang hỏi Chúa: tại sao Chúa lại chọn con?

Tại sao không? Chẳng lẽ bạn không có một tài năng nào được Chúa bạn tặng hay sao? Hay là bạn có quá nhiều tài năng nên nếu như theo Chúa thì tài năng của mình bị giới hạn? Hoặc là chẳng lẽ bạn biết được bạn có thể dâng hiến những gì sao? Bạn có bao giờ nghĩ rằng, nếu Chúa đã khước từ bạn thì liệu có thể Ngài còn mời gọi bạn dấn thân theo Ngài không? Thiên Chúa có lí do của Ngài khi mời gọi bạn. Có thể chương trình của Chúa với bạn đến nay chưa thực sự rõ ràng nhưng tôi chắc chắn với bạn một điều là chính Ngài đã khơi lên trong lòng bạn con đường này, và bạn cũng đã bước đi trên con đường đó. Các tông đồ xưa theo Chúa vì lí do gì? Chắc hẳn bạn cũng biết?! Các ngài cũng rất tầm thường, rất con người trong những giai đoạn đầu theo Chúa. Nhưng dầu sao đi nữa thì các ngài chỉ biết rằng là, mình được "gọi" và với tâm tình đơn sơ, lòng nhiệt thành các ngài đã đáp lại lời mời gọi ấy. Các ngài đã đi trọn con đường của mình theo thánh ý Chúa, tuy là con đường đó có rất nhiều chông gai, nhiều trở ngại nhiều lúc tưởng chừng như các ngài đã bị những khó khăn đánh gục nhưng với ơn Chúa các ngài đã vượt qua tất cả để về đích. Cũng vậy bạn đã cố gắng thế nào? Bạn đã sử dụng ơn Chúa ban ra sao? Bạn có dùng nó để phục vụ cho tha nhân hay là bạn đã dùng nó với ý riêng mình? Có lẽ bạn đã dùng ơn Chúa chưa theo như ý Chúa muốn khi Ngài ban những ơn đó cho bạn. Có lẽ Chúa đang cần nơi bạn một sự phó thác hoàn toàn trong sự tin tưởng tuyệt đối vào Ngài. Lòng tín thác đó nó như một cơn gió thoảng làm cho lòng bạn nhẹ nhàng hơn. Và cơn gió đó bạn biết nó có, nhưng bạn không thể nhìn thấy nó, mà bạn chỉ có thể cảm nhận, và bạn sẽ cảm nhận được nếu như bạn ngưng cuộc sống ồn ào của bạn lại một vài giây, và bạn cố gắng tập trung chú ý một chút, thì bạn sẽ biết được ý Chúa muốn bạn lúc này phải làm gì.

Giả như bạn khước từ lời mời gọi của Chúa thì sao? Theo tôi thì cũng chẳng vấn đề gì. Có thể biết đâu trước đó là chỉ là một cuộc trắc nghiệm. Biết đâu Ngài chỉ muốn bạn sống thử đời sống dấn thân xem bạn có thể chấp nhận được thử thách của Người không? Và cũng có thể Chúa biết điều đó là cần thiết cho cuộc sống của bạn hay nói cách khác thì đó là điều tốt cho cuộc sống sau này của bạn. Giả như Ngài muốn thử xem bạn có hiểu và sử dụng các ơn Chúa Thánh Thần cách hiệu quả không nhất là ơn sức mạnh thì một quyết định như thế phần nào nó cũng nói lên được nơi bạn là đã phải có can đảm, xác tín, ơn thánh và đặc biệt là cầu nguyện rồi. Nếu đã là như vậy thì không có gì để nói, và bạn cũng không có gì phải sợ là mình sẽ phải hối tiếc.

Có lẽ sự dấn thân này không có gì để đảm bảo cho cuộc sống của bạn?! Vậy, có phải bạn đang cần có sự đảm bảo nào đó cho sự dấn thân của mình? Nếu trong một thế giới hoàn hảo thì việc bạn đòi hỏi một đảm bảo nào đó cho một sự dấn thân nào đó của bạn thì đó là điều chính đáng, không có gì để nói. Nhưng đây thực tế thì không phải thế, nó chỉ là một thế giới đầy dẫy những bất trắc. Nên việc đòi có một đảm bảo cho sự dấn thân của mình thì thật là không may vì nó không phải là một thế giới toàn hảo. Và có lẽ là vì vậy mà Chúa muốn bạn dấn thân cho những gì là tốt đẹp nhất theo như sự cảm nhận của bạn khi đã có sự cầu nguyện để tham khảo ý của Ngài một cách kỹ lưỡng rồi. Nếu như bạn thực sự đã làm như vậy một cách nghiêm túc thì bạn không có gì phải lo lắng. Tuy vậy nghĩ kỹ lại thì bạn có thực sự muốn nói "không" với Đấng đã gọi bạn và vì bạn mà Đấng ấy đã hiến đi mạng sống của mình không? Người vẫn đợi chờ và hy vọng bạn sẽ nghe theo lời mời gọi của Chúa Thánh Thần trong tâm hồn bạn. Người vẫn hy vọng tình yêu của Ngài dành cho bạn sẽ thúc bách bạn để bạn biết chia sẻ tình yêu đó cho mọi người chung quanh và nhất là Ngài hy vọng bạn không phải hối tiếc về sự trả lời của bạn.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì lời mời gọi ấy cũng vẫn xoáy vào tâm hồn bạn. Có thể là bạn có nhiều lí do để biện minh cho lựa chọn của mình nhưng bạn quá biết là mình đang làm gì và sử dụng ơn Chúa ban cho mình thế nào. Nhưng có lẽ bạn không biết được bạn đã cố gắng hay không. Điều này thì bạn không thể biết được, tôi dám chắc điều đó. Tất cả đều dựa trên niềm tin của ta vào Chúa. Ngài sẽ giúp bạn, sẽ ban cho bạn đủ sức mạnh để bạn đương đầu với nghịch cảnh. Hãy tin rằng Ngài sẽ ban cho bạn những ơn thánh cần thiết vào những thời điểm cần thiết vì Ngài đã nói "ơn Ta đủ cho con" và Ngài không bao giờ thử thách quá sức chịu đựng của bạn.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ TÔI BIẾT TÔI CÓ ƠN GỌI





Thiên Chúa đang mời gọi tôi?


Quá trình của sự nhận thức được ơn gọi từ Thiên Chúa có thể là một điều làm cho nhiều người sợ hãi và bối rối. Thậm chí có khi có những người không biết rằng họ cần phải nhận ra ơn gọi của mình là gì. Vì chọn lựa con đường cho cuộc đời của chúng ta là điều quan trọng nhất. ….dù sao đi nữa, nếu bạn đang suy nghĩ chọn lựa con đường cho đời mình có nghĩa là các bạn đang ở vào một ngõ quanh và kết quả của đời bạn sẽ đi về đâu tùy thuộc vào quyết định trong giai đoạn này, chính vì thế bạn phải nên thận trọng trong quá trình nhận thức về ơn gọi! Những câu hỏi và trả lời sau sẽ giúp đỡ bạn để bắt đầu quá trình nhận thức ơn gọi của bạn. Muốn tìm hiểu sâu xa hơn nữa, xin tiếp xúc với các cha các thầy các sơ nơi địa phương bạn đang sống, hay các cha linh hướng của bạn, hay bạn cũng có thể liên lạc với chúng tôi, xin đừng ngại ngùng gì cả!

Sự nhận thức ơn gọi là gì?


Nhận thức có nghĩa là làm điều gì đó cho rõ ràng minh bạch. Khi bạn nhận ra được ơn gọi tu trì trong bạn, cũng chính là lúc bạn tìm ra ý Thiên Chúa cho đời bạn.

Ơn gọi là gì?


Một ơn gọi là một sự tự do lựa chọn một con đường để đi trong cuộc sống. Nó ngụ ý những những mối quan hệ và trách nhiệm bản thân nào đó. Một ơn gọi là một sự hiến dâng bản thân mình lâu dài trước Thiên Chúa. Có ba ơn gọi chính: kết hôn, thiên chức linh mục, và cuộc sống hiến dâng.

Còn về cuộc sống độc thân thì sao?


Ðôi khi người sẽ nói rằng chọn cuộc sống độc thân là một ơn gọi. Nhưng theo định nghĩa của Giáo Hội về ơn gọi, cuộc sống độc thân chỉ có thể là một ơn gọi nếu như mục đích của nó là hiến dâng cho Thiên Chúa, như chọn một cuộc sống trong dòng tu hay thề nguyện sống độc thân vĩnh viễn trước một giám mục. Ðiều này không có nghĩa sống độc thân là xấu xa hoặc coi thường cuộc sống. Nhưng chúng ta là những con người thể xác và linh hồn, và linh hồn của chúng ta không bao giờ được hoàn hảo cho đến khi chúng ta hiến dâng mình cho môt ai đó, có thể là Thiên Chúa hoặc một người nào đó. Không có tình yêu lớn hơn điều này, là hy sinh mạng sống của mình cho một người khác. Do đó một người mong muốn sống đôc thân được khích lệ cam kết cuộc đời mình với một mối quan hệ thương yêu với Chúa trong một cách nào đó được chấp nhận bởi Giáo Hội. Cho đến khi điều này được hoàn hảo, người sống độc thân có thể sống một cuộc sống rất tràn đầy và mang lại nhiều lợi ích cho Giáo Hội.

Vì sao bạn nên biết ơn gọi của bạn?


Một ơn gọi là một lời mời gọi, là lời mời gọi từ Thiên Chúa để bước vào một mối quan hệ yêu thương. Từ muôn thuở, Thiên Chúa đã yêu thương bạn và mong muốn bạn được ở với Ngài mãi mãi trên Thiên Ðàng. Ơn gọi của bạn là con đường Thiên Chúa mong muốn cho bạn để đến với Ngài. Ơn gọi này, bởi vì nó là quan trọng cho bạn, nó sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc lớn nhất và sẽ là phương tiện chắc chắn nhất dẫn bạn đến sự thánh thiện. Ơn gọi của bạn sẽ không mang lại cho bạn cuộc sống ấm êm nhất, nó cũng sẽ không giúp bạn thoát khỏi tất cả những đau khổ, và nó sẽ không cung cấp cho bạn an ninh tuyệt đối trong cuộc sống này. Nhưng nếu bạn đón nhận ơn gọi với tình yêu và lòng nhiệt thành, bạn được bảo đảm sự hiện diện thương yêu của Thiên Chúa và bạn sẽ có cơ hội để phát triển tất cả những tài năng tiềm ẩn nơi bạn, và những tài năng đó sẽ đưọc phát huy và đạt tới sự sung mãn. Bước theo ơn gọi của bạn là hưởng ứng một cách yêu mến đối với các quà tặng mà Thiên Chúa đã ban tặng cho bạn.

Khi nói “ý Chúa” có nghĩa là gì? Ðiều Thiên Chúa muốn là gì?


Thiên Chúa là tình yêu. Người yêu tất cả chúng ta với tình yêu bất diệt. Vì vậy khi nói về ý Thiên Chúa, ý muốn này không tách rời ra khỏi tình yêu của Người. Ðiều mà Thiên Chúa muốn là tất cả chúng ta đều được cứu rỗi để chúng ta được hiện diện với Ngài mãi mãi trong sự kết hợp hoàn hảo, niềm hạnh phúc trọn vẹn, một tình yêu hoàn hảo. Nhưng ở đây cũng nói về ước muốn của Thiên Chúa trong cuộc sống của chúng ta ngay ở đây trên trái đất này. Mọi quyết định mà chúng ta làm có thể hướng chúng ta đi hai hướng khác nhau, hoặc là mang chúng ta tới gần với Thiên Chúa hoặc là làm cho chúng ta xa Ngài. Bởi vậy, trong mỗi quyết định, chúng ta hãy tự hỏi: Thiên Chúa muốn ta làm gì?

Nhưng làm thế nào để tôi có thể nhận ra ơn gọi của tôi một cách rõ ràng?


Trước hết, bạn phải ý thức rằng ý muốn của Thiên Chúa thường biểu lộ ra cho chúng ta qua cuộc sống cầu nguyện bình thường hàng ngày, qua con người, qua những hoàn cảnh thông thường trong đời của chúng ta. Vì vậy nếu bạn đợi chờ một dấu hiệu lớn lao hoặc phép lạ kỳ diệu, bạn sẽ có thể phải đợi chờ một thời gian rất lâu dài, và cũng có thể sẽ chẳng bao giờ có! Lý do chính là vì Thiên Chúa mong muốn chúng ta tự do chọn lựa cho chúng ta. Nếu Ngài tỏ cho chúng ta biết rõ ràng từng ly từng tí, không một chút nghi ngờ về những gì chúng ta phải làm, thì chúng ta ít được tự do hơn trong việc đáp lại ơn gọi của Ngài bằng tình yêu của mình. Chúng ta sẽ cảm thấy bị ép buộc để tuân theo Ngài, để rồi cuối cùng, hầu hết chúng ta sẽ không trả lời “không” với Thiên Chúa. Thiên Chúa thích tạo cho chúng ta sự nhiệt thành hơn và gọi chúng ta rất nhẹ nhàng như vậy khi chúng ta chọn lựa, đó là sự lựa chọn xuất phát từ tình yêu chúng ta dành cho Ngài, chứ không phải từ sợ hãi hoặc từ bổn phận hoặc từ sự cam chịu nhường đường của chúng ta cho Thiên Chúa. Khi một người bắt đầu quan tâm đến ơn gọi của mình, Giáo Hội Công Giáo gợi ý cho người ấy hãy thăm dò cuộc sống tu trì trước, thậm chí ngay cả khi người ấy chưa cảm thấy thích tu hành cho lắm. Lý do dễ hiểu là ơn gọi trong cuộc sống tu hành có thể được thử qua trước khi làm một điều cam kết nào đó. Trong phần lớn các cộng thể, các bạn sẽ có từ 5 tới 10 năm trước khi làm một sự cam kết cuối cùng. Mặt khác, không bao giờ có những vụ hôn nhân thử. Chắc chắn rồi, một người có thể hẹn hò và có thể xem coi kết hôn với người kia thì cuộc sống sẽ như thế nào bằng cách nhìn vào cách cư xử của cha mẹ và bạn bè của họ. Nhưng thực ra bạn không thể biết sự hôn nhân là gì, sống với cuộc sống vợ chồng sẽ ra sao cho đến khi bạn kết hôn với người đó.

Nếu bạn nhìn vào trong cuộc sống tu hành và có thể thành thật mà nói rằng Thiên Chúa hình như không dẫn dắt bạn tới đó, lúc đó bạn hãy nhìn tới cuộc sống lập gia đình. Lúc đó bạn phải đợi cho đến khi Thiên Chúa gửi đến cho bạn một người chồng hay người vợ Công giáo tốt lành, người mà bạn có thể chia sẻ với họ về mọi khía cạnh cuộc sống của bạn. Hôn nhân là điều rất quan trọng, bạn đừng nên lấy bất kỳ ai đến với bạn một cách qua loa mà không tốn thời gian tìm hiểu. Bạn phải ý thức rằng người mà bạn chọn lựa để dâng hiến cuộc đời mình có ảnh hưởng sâu sắc đến tương lai của bạn, thậm chí ảnh hưởng đến cả ơn cứu độ vĩnh cửu của bạn. Lựa chọn một người để sống cuộc đời hôn nhân là điều có thể rất khó vì những sự thu hút và vấn đề tình cảm có thể làm phức tạp vấn đề. Cầu nguyện và sự giúp đỡ từ các cha linh hướng tinh thần là điều cần thiết để có thể làm một quyết định đúng đắn. Nếu Thiên Chúa không gửi cho bạn một người chồng, hay người vợ Công giáo tốt lành, đừng chấp nhận đại một kẻ vô danh tiểu tốt nào đó. Ðiều này có thể là dấu chỉ là bạn được gọi tới một hình thức hiến dâng trong cuộc sống tu trì nào đó.

Những điều này có ích, nhưng có sự hướng dẫn thực hành nào đó để tôi có thể theo để nhận thức rõ ràng ơn gọi của mình không?


Có ba bước để làm nếu bạn muốn đi đến bất kỳ quyết định nào một cách tốt đẹp, và điều này có thể cũng được áp dụng vào ơn gọi tu trì. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng, quá trình nhận thức rõ ràng ơn gọi của mỗi người là độc nhất và Chúa Thánh Thần có thể làm việc qua những cách thật khó hiểu.

1. Cân nhắc một cách trưởng thành. Bắt đầu với sự suy niệm riêng của mình: Những gì làm cho tôi hạnh phúc? Tôi muốn gì từ cuộc sống? Ước vọng của tôi là gì? Tôi cảm thấy được hướng dẫn đi đâu, đến đâu? Tiếp đến, gom góp những tin tức, chi tiết về các nhà dòng. Lấy những cuốn hướng dẫn về ơn gọi và liên lạc một số dòng hay triều khác nhau như: dòng chiêm niệm, dòng hoạt động, các tu viện, v.v. Sau đó chọn hai hay ba nơi để đến thăm. Dành một số thời gian suy nghĩ về những gì bạn đã học từ những tin tức bạn gom nhặt được và xét lại xem những điều đó làm cho bạn cảm thấy như thế nào. Rồi hỏi ý kiến một người nào đó mà bạn có thể tin tưởng, như các cha, các sơ hoặc một người bạn hiểu biết và cởi mở.

2. Quyết định sự lựa chọn tốt nhất. Bạn nên đợi cho đến khi bạn tự do thoát khỏi tất cả những thành kiến, tất cả những mối ràng buộc, và tất cả những cảm động nồng nhiệt nhất thời – bao lâu còn bị ảnh hưởng bởi những điều này bạn không thể làm một làm quyết định rõ ràng. Cẩn thận kiểm tra lại những điều thuận và những điều nghịch, cả về khía cạnh thực tế và khía cạnh thiêng liêng. Hãy cầu xin Chúa Thánh Thần chỉ dẫn. Và rồi làm một quyết định thật cương quyết, can đảm. Quá trình này phải không nên bị kéo dài quá lâu … tính do dự là một trong những dụng cụ lớn nhất của ma quỷ dùng. Thay vì tìm hiểu cho rõ ràng, thường là khi tốn nhiều thời gian quá chỉ làm cho vấn đề càng trở nên nhầm lẫn hơn. Thường thường quá trình nhận thức rõ ràng không nên dài hơn một đến hai năm.

3. Hành động theo quyết định của bạn. Đừng nên chần chừ chậm trễ quá vì trì hoãn có thể dẫn đến quyết định của bạn dần dần suy yếu đi. Tuy nhiên chúng ta đừng nên hấp tấp nhào vào quyết định ào ào những điều quan trọng này mà không thận trọng và lo xa. Nhất định phải chuẩn bị và xem xét tất cả những cản trở và vấn đề khó khăn. Qua sự cầu nguyện vào Chúa Thánh Thần tất cả những khó khăn có thể vượt qua được. Và khi thời gian và những hoàn cảnh thuận tiện đến gần, hãy mạnh dạn tiến đến một bước cuối cùng và chấp nhận hoàn toàn hậu quả của quyết định của mình.

Khi đã nhận thức được rõ ơn gọi về cuộc sống tu hành, tôi phải tìm gì?


Ðiều đầu tiên để xem xét là tinh thần và mục đích của dòng mà bạn đến thăm. Hãy tự hỏi mình – tinh thần và những mục đích của dòng này có thu hút tôi hay không? Tôi có thể thấy chính tôi sống tinh thần này cho đến cuối cuộc đời của tôi hay không? Tinh thần của dòng này sẽ dẫn dắt tôi về đến sự liên kết với Thiên Chúa hay không? Ðiều này quan trọng nhất bởi vì tinh thần sống của cộng thể đó sẽ ảnh hưởng đến mọi khía cạnh của cuộc sống của bạn, như vậy một dòng tốt thích hợp với bản thân bạn là điều tối quan trọng.

Ðiều thứ hai là, một dấu chỉ lớn với nhiều người là họ có thực sự cảm thấy thoải mái khi sống với các thành viên của cộng thể đó hay không?. Ðiều này là lý do tại sao một lần viếng thăm từ 3 tới 4 ngày có thể trở nên rất quý giá. Nhiều người diễn tả cảm giác của việc tìm thấy ơn gọi của họ như cảm giác như họ đã được “về nhà của mình.”

Một số người cũng xem xét đến công việc của cộng thể mà họ đến thăm. Có những bạn nữ chắc chắn rằng họ muốn gia nhập một tu viện. Lại có những người khác thì quan tâm về y học hoặc giáo dục. Trong khi công việc của dòng là điều chắc chắn để chúng ta nên xem xét, tuy nhiên nó phải không là yếu tố xác định trong quyết định của bạn để xin vào dòng. Chẳng hạn, một bạn nữ muốn gia nhập một dòng nào đó có công việc là giảng dạy, thì câu hỏi được đặt ra ở đây là: “Không biết cô ta nên vào The School Sisters of Christ the King hay dòng The Apostles of the Sacred Heart? Cả hai dòng đều là những cộng thể giảng dạy! Người bạn gái khác lại biết chắc rằng cô ta muốn vào một tu viện. Nhưng cô ấy phải quyết định như thế nào giữa Dòng Passionists hoặc Dòng Các Sơ Clares Khó Nghèo – giữa hai dòng này có một khác nhau lớn! Ðây là lý do vì sao tinh thần của cộng thể sẽ là yếu tố điều đầu tiên trong việc tìm hiểu ơn gọi của bạn.

Cuối cùng, phải nói rằng mỗi ơn gọi có hai phần: bề trong và bề ngoài. Phần bên trong là những gì chúng ta có thể nói đến được: mong muốn phụng sự cho Thiên Chúa một cách trọn vẹn hơn và tiến triển trong sự tự tin rằng Thiên Chúa gọi mình. Nhưng bề ngoài cũng phải có. Ðó là hiểu và chấp nhận quyền hành của bề trên: giám mục hoặc cha bề trên về ơn gọi của bạn. Những điều kiện bề ngoài như tuổi tác, sức khỏe, phương hướng tu trì v.v có thể giới hạn bạn tham gia vào một cộng thể nào đó hoặc có thể là dấu hiệu chứng tỏ bạn không có một ơn gọi đến với dòng đó hoặc là bạn hoàn toàn không có ơn kêu gọi. Ðiều này phải được quyết định giữa cá nhân và những người có quyền hành như cha bề trên. Họp nhau lại xem xét họ sẽ thấy rõ nếu bạn có một ơn gọi thật sự hay không.

Hy vọng rằng những điều trên sẽ giúp đỡ bạn giải đáp những thắc mắc trong quá trình nhận thức rõ ơn kêu gọi của bạn.

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Công Cụ Của Quỷ


Một người đàn ông nọ có một giấc mơ rất thú vị. Ông mơ thấy mình đến dự một buổi tiệc triển lãm của quỷ Satan ở địa ngục. Ông rất thích thú khi được nhìn ngắm những công cụ mà lũ quỷ đã dùng để dụ dỗ con người đi vào con đường tội lỗi. Những công cụ này gồm Nóng giận, Hiểm độc, Thù hận, Ghen tỵ, Lừa dối, Nhục dục,...

Đến giữa phòng, ông trong thấy một công cụ trong mòn nhẵn có vẻ vô hại được đặt trên một tấm vải nhung đỏ thầm và được trưng bày trong lồng kính đặc biệt. Ông quay sang hỏi con quỷ đang đứng gần xem đó là vật gì.

- Công cụ đó là sự Nhụt chí! - Con quỷ trả lời.

- Sao nó lại được trưng bày đặc biệt như vậy?

- Người đàn ông hỏi.

- Tôi thấy nó vô hại và tầm thường so với những công cụ khác kia mà.

Con quỷ nở một nụ cười tinh quái rồi trả lời:

"Công cụ đó chính là sự thành công của nhà quỷ chúng tôi. Trông nó thật vô hại nhưng nếu biết cách sử dụng, nó có thể khiến một ông thánh thành kẻ tầm thường!".

Sự nhụt chí có thể khiến con người từ bỏ mọi nỗ lực đạt được mục tiêu của đời mình. Hãy nghỉ đến câu chuyện này mỗi khi bạn cảm thấy sự nhụt chí. Hãy ngẫm xem liệu có phải lũ quỷ đang dùng công cụ này để đạt được mục tiêu của chúng hay không. Và bạn có thể xem người sử dụng công cụ này để làm giảm nhiệt huyết của người khác cũng giống như loài quỷ dữ vậy.

Sưu tầm

Đừng Xét Đoán





Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay : “Tại sao giờ này ông mới đến?

Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?”

Bác sĩ điềm tĩnh trả lời : “Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.

Người cha giận dữ : “Tịnh tâm à?! Giả như con của ông đang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm được không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”

Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời : “Tôi sẽ nói điều mà ông Gióp đã nói trong Kinh Thánh: ‘Thân trần truồng sinh từ bụi đất, tôi sẽ trở về bụi đất thân trần truồng. Chúa đã sinh ra, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Chúa’. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy đi và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa”.

“Khuyên lơn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”. Người cha phàn nàn.
Cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông đã được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi”. Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện.

Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay :

“Loại người gì mà lại cao ngạo đến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.

Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc động, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua đời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy đang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác ấy tới ngay để cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình”.

Đừng kết án ai. Vì bạn không biết cuộc sống của họ thế nào cũng như điều gì đang diễn ra trong tâm hồn họ và những gì họ đang phải nỗ lực vượt qua.

Một Ngày Của Thầy Dòng



Trong một tu viện nọ, một hôm, Cha bề trên hỏi một tu sỹ già rằng:

_Hôm nay, thầy đã làm những việc gì rồi?

_Thưa Cha, hôm nay con đã canh chừng 2 con chim ưng và 1 con rắn, trói chặt 2 con nai, điều khiển 2 con diều hâu, bảo vệ 2 con cá sấu, làm chủ 1 con gấu, và chăm sóc 1 bệnh nhân!

_Thầy nói gì vậy, trong tu viện của chúng ta làm gì có những con vật đó và những công việc như thế?

_Thưa cha, 2 con chim ưng là đôi mắt của con, con phải luôn canh chừng cho nó khỏi những hình ảnh ghê tởm lọt vào; con rắn chính là cái lưỡi của con, con phải luôn canh chừng cho nó khỏi tiết ra những lời xấu xa, độc địa; 2 con nai là đôi chân của con, con phải trói chặt nó lại để nó khỏi đi lung tung vào những nơi không nên đến; 2 con diều hâu là đôi tay con, con phải điều khiển nó để khỏi làm những việc tàn ác; 2 con cá sấu là đôi tai của con, con phải bảo vệ cho chúng khỏi những câu chuyện phiếm hay tục tĩu kẻo làm lu mờ tâm trí con; 1 con gấu là trái tim của con với đầy những "cái tôi" thật lớn, những kiêu ngạo và ham muốn luôn lồng lộn chực thoát ra; cuối cùng, 1 bệnh nhân là chính thân xác con, luôn yếu đuối, bệnh hoạn, phải chăm sóc để thêm sức chống trả cám dỗ.
(st)

Thánh Nhân




Nhiều năm trước đây, khi xã hội còn chưa văn minh, những hình phạt dành cho các tội nhân hết sức man rợ. Một người kia bị bắt quả tang ăn trộm cừu, và thế là bị khắc hai chữ "ST" (sheep stealer: ăn trộm cừu)

Người ấy về sau thay đổi, hiến thân hăng say phục vụ Thiên Chúa và mọi người, khi về già, ông được những người hàng xóm kính trọng. Khi nhìn thấy hai chữ "ST" trên trán ông cụ đáng kính ấy, những đứa trẻ trong xóm đã hỏi cha mẹ chúng và được cho biết hai chữ ấy nghĩa là Thánh Nhân (ST=Saint). Trong mắt mọi người sau ngần ấy năm trời, hai chữ "ST" chỉ có thể mang một ý nghĩa tốt đẹp như thế với một người đã cải thiện mà thôi.

-> Một vị Thánh là một tội nhân không ngừng cố gắng. 

-> Một vị Thánh là một tội nhân đã phó mình cho Thiên Chúa, và sau đó, Thiên Chúa chấp nhận và điều khiển cuộc đời của họ.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Người Con Hoang Đàng

Cách đây ít lâu, trong khi viết bài bình luận về câu nói của Karl Mark: “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”, tôi đã đọc lại tiểu sử của Mark và có cảm giác rằng, ông cũng rất giống Darwin khi có cùng tư tưởng oán hận Thiên Chúa!

Phải chăng vì oán hận Ngài mà mà ông đã rời bỏ đời sống tôn giáo và cuối cùng là chống đối và muốn tiêu diệt tôn giáo (cụ thể là Thiên Chúa giáo) như là một hình thức báo thù?! Phải chăng, vì ông đã không thể chấp nhận được tư tưởng về một Thiên Chúa Toàn Năng và đầy lòng thương xót sao lại để ông rơi vào hoàn cảnh bi đát và lắm đau khổ như vậy? (3 đứa con bị chết yểu, và phải sống trong cảnh nghèo túng và liên tục bị trục xuất khỏi nơi cư trú …)

Nhìn lại mình, tôi phát hiện chính mình cũng đã từng có tư tưởng đó, không chỉ một lần mà thậm chí nhiều lần nữa là khác, nhất là những khi gặp thất bại, đau khổ trong cuộc sống!

Tôi cũng đã từng chứng kiến một số Kitô hữu bỏ đạo, đem tượng ảnh Chúa, Mẹ ra ‘tra tấn”, chửi bới, và đập bỏ vì lý do: “Tại sao Chúa, Mẹ lại để tôi phải chịu đau khổ như vậy?!” ….

Một thái độ tế nhị và nhẹ nhàng hơn ở nhiều người khác là bỏ lễ, bỏ kinh và tạm gọi là “nghỉ chơi với Chúa!”

Oái oăm thay, hầu hết trong số đó là những người đã từng cho rằng mình đã rất yêu mến và tin tưởng vào Chúa! Chính vì vậy, khi những lời cầu xin của họ không được đáp trả, thì tình yêu biến thánh thù hận và oán trách! Có vẻ như câu nói “yêu nhau lắm, cắn nhau đau” diễn tả rất đúng?!

Bên cạnh đó, thời gian gần đây, khi nghe một số bạn bè trên fb chia sẻ về những khó khăn đau khổ trong cuộc sống và xin tôi hiệp ý cầu nguyện, tôi bỗng cảm thấy… lo lo! 

Vâng, tôi thật sự lo. Tôi lo rằng, liệu nếu những đau khổ, bất hạnh của họ không được giải quyết theo hướng tích cực, theo ý họ muốn, liệu rằng họ có còn giữ vững được đức tin hay sẽ lại có thái độ thay đổi 180o và trở nên oán trách, hận thù Thiên Chúa?! Tôi sợ họ cũng như tôi đã từng coi Chúa như một “ông thần đèn” trong truyện cổ Hy Lạp để yêu sách, đòi hỏi phải đáp ứng những yêu cầu của kẻ sở hữu cây đèn thần!

Đang khi lo lắng như vậy, thì ba hôm nay, tôi có cảm giác như bị thúc giục phải viết về đề tài này và tôi đã định đặt tựa đề bài viết là “ý muốn báo thù Thiên Chúa!”. 

Thế nhưng, đang khi tôi suy nghĩ và chuẩn bị viết, thì tối nay (09/02/2012 lúc 18h00), thật kỳ lạ! trên đài Chân lý Á Châu đã đọc bài chia sẻ của cố giáo sư Phanxicô Trần Duy Nhiên với nhan đề: “Tôi, đứa con hoang đàng” nhân dịp tưởng niệm 3 năm ngày qua đời của ông – 08/02/2009-08/02/2012

Nội dung bài chia sẽ có những phần rất giống những điều tôi cảm nghĩ và đang thao thức muốn viêt để chia sẻ với bạn bè trên facebook. Phải chăng giáo sư Phanxicô Trần Duy Nhiên muốn giúp tôi cộng tác với ông chia sẻ với các bạn những điều ông đã cảm nghiệm để cùng giúp nhau củng cố đức tin, gia tăng lòng yêu mến Chúa, và cũng là để muốn chúng ta hiệp ý cầu nguyện cho ông nhân dịp 3 năm ngày giỗ của ông?

Nghĩ thế, nên sau giờ kinh thần vụ tối, tôi về phòng lúc 20h00 và bắt tay lên mạng download bản tin ngày 9/2/2012 bằng file định dạng mp3 từ website của Đài Chân Lý Á Châu, nghe lại và đánh máy ra đây để cùng chia sẻ với các bạn

Ước mong các bạn có thể có những cảm nghiệm sâu sắc về tình yêu Thiên Chúa, cảm nhận sự đồng hành của Người Con Chí Ái của Ngài với chúng ta qua mọi biến cố đau thương, bất hạnh trong cuộc sống.

Xin các bạn cũng dâng một việc làm hy sinh và lời cầu nguyện cho linh hồn ông sớm được an nghỉ trong vòng tay yêu thương của Chúa trên Thiên Quốc

Dưới đây là nguyên văn bài chia sẻ của ông được phát trên bản tin lúc 18 h00 chiều nay.

“Thưa các bạn, hôm qua mùng 8 tháng 2 là ngày tưởng niệm vừa tròn 3 năm anh Phanxicô Trần Duy Nhiên qua đời. Để kỷ niệm biến cố này, mục “Một Góc Nhìn” hôm nay, mời quý vị và các bạn chia sẻ cái nhìn của chính anh Phanxicô Trần Duy Nhiên về con người của mình, trong bài viết của chính anh: Tôi, người con hoang đàng. 

Anh đã tâm sự về chính cuộc đời mình như sau:

Tôi bước vào đời với một giấy khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi: con của cha mẹ vô danh”. Lần đầu tiên tôi biết được họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học. Trước đó, người ta gọi tên tôi là A-ki. Đến bây giờ tôi cũng không biết vì sao người ta gọi tôi với cái tên đó. Phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên gọi là A-ki. 

Tôi lớn lên trong vòng tay của các nữ tử Bác Ái và các cha thừa sai dòng thánh Vinh Sơn Phaolô. Các cha mẹ nuôi của chúng tôi yêu thương những trẻ mồ côi với một tình thương vô vị lợi, đến độ tôi thấy mình hụt hẫng. Bởi lẽ, suốt tuổi thơ, chúng tôi không nhận được một tình thương bình thường nào như bao nhiêu bạn bè cùng lớp, cùng trường. 

Thế nên, khi tôi 17 tuổi, tôi đã bắt đầu nổi loạn, và làm tất cả mọi sự đi ngược lại với tất cả mong ước của các vị ấy. Hết trung học, tôi đi vào cuộc đời trong tình trạng “tứ cố vô thân”. Tôi thi vào đại học sư phạm pháp văn, vì đó là nơi tôi trốn lính, được hưởng học bổng mà lại khỏi phải học hành gì cả, vì tôi vốn là một học sinh thường đứng nhất lớp về môn pháp văn khi còn ở một trường công lập Pháp ở Đà Lạt. 

Tóm lại, từ năm 18 tuổi, tôi không thấy được những ân huệ mình đã nhận được, mà chỉ oán trách cuộc đời, vì mình luôn ở vị thế thua thiệt so với những người xung quanh. Tình yêu thương của Thiên Chúa mà các cha mẹ nuôi tôi đã dạy, bỗng trở nên một lưỡi đòng đâm vào tự ái của tôi và là một cái cớ để tôi chống lại Người. Tôi không thể chấp nhận một người Cha Toàn Năng và Yêu Thương Vô Cùng lại đối xử một cách bất công như thế, và tôi OÁN HẬN Người!

Tôi ngang nhiên lăn vào cuộc sống tội lỗi, một phần vì buồn chán, và một phần như một THÁCH THỨC Thiên Chúa. Có lẽ các bạn không cần tôi phải kể lại những tội tôi đã phạm. Các bạn chỉ cần biết rằng, trong 10 giới răn, tôi không chừa một giới răn nào, may ra là điều răn thứ 5 – chớ giết người! Mà tôi cũng không chắc nữa, có thể tôi cũng vô tình giết chết một mạng sống mà tôi từng đặt vào lòng một cô gái nào đó từng liên hệ với tôi. Càng lao vào tội lỗi, tôi càng thấy mình kiệt quệ, vừa thể xác, vừa tinh thần, rồi đối diện với một lỗ trống ghê rợn! 

Để lấp đầy nỗi ám ảnh khủng khiếp này, tôi cần có một người bên cạnh. Tôi lập gia đình như một hành động chạy trốn, đang khi học năm cuối cùng đại học. Trong 7 cô gái tôi cùng liên hệ một lúc, tôi chọn cho mình người mà tôi mới quen được 2 tháng. Cô ấy là Thanh Niên Gia đình Phật Tử, từng đi biểu tình chống ông Diệm đàn áp Phật Giáo. Tôi kết hôn mà không thắc mắc gì đến bí tích hôn nhân. Tôi đã tự tách mình ra bên lề Giáo Hội từ lâu rồi. 

Cuộc hôn nhân ấy đưa tôi vào một đêm đen khác, thay vì tìm được một lối thoát, tôi thấy mình vào một ngục tù ngộp thở hơn! Vì lớn lên bên cạnh những người quá vô vị lợi, nên tôi trở thành một người chỉ biết đòi hỏi mà không bao giờ biết đến hy sinh. 

Vợ tôi có mang, tôi trả cô về với gia đình cô ấy lo mọi sự. Tôi không hề áy náy, và cũng chẳng thấy trách nhiệm gì! Rồi tôi ra trường và chọn về Cần Thơ trong khi vợ tôi vẫn còn ở Đà Lạt. Thỉnh thoảng cô xuống với tôi vài tháng, tôi chẳng biết thế nào là hạnh phúc, chỉ thấy toàn là phiền hà. Nhưng tôi quá mệt mỏi, nên tôi cũng chẳng nghĩ gì đến chuyện ly dị. 

Vợ tôi chắc chắn là bất hạnh! Nhưng hồi ấy, tôi không bao giờ thoáng nghĩ trong đầu là tôi đang gây đau khổ cho một người câm lặng yêu thương mình. Là một giáo sư, tôi không thể nào sống xô bồ như thời còn sinh viên. Tôi mới chọn một nơi vui chơi mà vẫn giữ được tư cách. Tôi tuyên bố mình là người Công Giáo, và đến sinh hoạt trong nhóm sinh viên Công Giáo. 

Vị tuyên uý sinh viên Công Giáo Cần Thơ lúc bấy giờ là cha A. D. H. Vào thời ấy, cha là một linh mục trẻ vừa lấy xong tiến sĩ thần học và cử nhân Kinh Thánh ở nước ngoài về. Thế nên cha vừa cởi mở, vừa sâu sắc. Cha đến Cần Thơ, với ý định thành lập tại đây một trung tâm cho những trí thức Công Giáo tương lai như cha Fi-nô đã thực hiện tại câu lạc bộ Phục Hưng số 44 Tú Xương, Sài Gòn vào thập niên 50

Đi với Bụt thì mặc áo cà sa, đi với sinh viên Công Giáo thì đọc Sách Thánh. Ngoài những giờ vui chơi lành mạnh, tôi cũng dự những buổi chia sẻ Phúc Âm, tôi cũng đi dự lễ, cũng rước lễ vì không muốn các bạn thắc mắc, nhưng không bao giờ xưng tội. Chúa đối với tôi là một trò đùa! Tôi đóng kịch là người ngoan đạo, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn oán ghét Thiên Chúa, vì Người đã để cho tôi cù bơ cù bất trong cuộc đời, và đặt nỗi tuyệt vọng trong một cái vỏ đàng hoàng của tôi. 

Dù tôi có lăng loàn thế nào giữa đám đông, nỗi cô đơn cũng làm cho tôi ngộp thở từng giây phút. Không ít lần tôi có một phương thức tự tử êm ái. Cho đến mùa Phục Sinh năm ấy, tôi nghe đọc Sự Thương Khó Chúa Giêsu, khi nghe vị chủ tế đọc lên: “Lạy Chúa, sao Chúa bỏ con!”, tôi bỗng rùng mình. Trong khoảnh khắc, tôi thấy toàn bộ sự chua chát của Ngài: đêm cô đơn tại Giết-si-ma-ni, tù đày, tra tấn, nhạo báng, phỉ nhổ… con đường lên núi Sọ với thập giá, tiếng búa, mũi đinh,… và tôi cảm thấy Ngài là một người bạn chí thiết, vì Ngài cũng cô đơn và chịu bất công như tôi và hơn cả tôi nữa!

Hôm đó là lần đâu tiên tôi về nhà, tự mở Phúc Âm ra đọc lại sau mấy năm đọc máy móc với sinh viên. Không phải tôi đến với Lời Chúa đâu, tôi muốn đọc lại tiểu sử của một người bạn mà tôi thấy giống mình. Nhưng khi đọc Luca những giây phút cuối cùng, tôi không còn hiểu gì nữa. Luca viết: “Lạy Cha, con phó linh hồn trong tay Cha”. Tôi không thể hiểu một người bị bỏ rơi đến chết như thế mà vẫn con tin tưởng phó thác vào Cha mình. 

Tôi đến trao đổi với cha tuyên uý, cha lắng nghe thật lâu mà không nói tiếng nào. Cuối cùng, cha đề nghị cùng đọc một đoạn khác của Luca - đoạn Người Con Hoang Đàng. Tôi hiểu ý cha và bảo rằng, tôi không muốn xưng tội, vì không biết phải xưng thế nào. Tội tôi nhiều quá! 

Cha bảo: “anh cứ nói với Chúa những gì anh nói với tôi nãy giờ. Rồi cha quỳ xuống trước mặt tôi và làm dấu thánh giá!

Bầu trời như sụp đổ, không còn một linh mục khuyên nhủ đứa con hoang đàng, mà chỉ còn Thiên Chúa qua đại diện của Ngài đang quỳ cầu xin dưới chân tôi. Tôi choáng váng! Trước mặt tôi là hình ảnh một Thiên Chúa quỳ xuống để cầu khẩn tôi, để xin lỗi tôi. Xin lỗi vì đã đem tình yêu vô biên của Người mà xúc phạm đến trái tim ti tiện của tôi! 

Không thể nào đứng vững được, tôi sà xuống bên cha mà lắp bắp: “Lạy Cha, xin Cha tha tội cho con”. Tôi chỉ nói được có thế rồi ngẹn họng, nước mắt cứ trực trào! Lâu thật lâu, tôi nghe: “Cha tha tội cho con” và tôi oà lên khóc!

Kể từ ngày có trí khôn, không bao giờ tôi khóc. Tôi ghét cái sướt mướt đàn bà, hèn! Thế mà hôm đó tôi đã oà lên khóc như một đứa con nít! Và quả thật, kể từ ngày đó, tôi đã trở thành một đứa con nít trong tay Cha Trên Trời – Đấng đã yêu thương tôi đến độ cho tôi cái đặc ân đã bị bỏ rơi giống như Con Chí Ái của Ngài. Tôi đã chấp nhận lại cuộc đời và cuộc đời đã chấp nhận tôi

Vâng, tôi là đứa con hoang đàng trở về sau 10 năm chống đối, bởi vì tình yêu của Ngài mạnh hơn sự căm thù của tôi

Tôi kể lại cuộc đời mình theo đề nghị của một linh mục luôn thao thức gởi những chứng tích của tình yêu Thiên Chúa đến cho từng người. Tôi viết lại đây theo đức vâng lời, vì tôi nghĩ, đã đến lúc cuộc đời của tôi không còn thuộc về mình nữa

Sở dĩ tôi kể lại những đêm đen của đời mình, không phải vì cuộc đời tôi có gì đáng nghe hơn một ai khác, nhưng chỉ để nói lên một điều mà hẳn nhiều người sẽ cho tôi là lộng ngôn nếu tôi không kể cái biến cố khiến tôi trở lại. Và đây là điều duy nhất tôi muốn nói với những ai đang ở trong cô đơn, tuyệt vọng tội lỗi như tôi trước đây

Bạn từng nghe rằng, Thiên Chúa là một Người Cha Nhân Lành đang chờ đợi bạn trở về xin lỗi Người để Người có thể mặc lấy cho bạn chiếc áo thượng hạng, mở tiệc ăn mừng vì tìm lại một đứa con hoang đàng. Sai rồi! Đấy chỉ là câu truyện trong dụ ngôn, nhưng trong thực tế cuộc đời, Chúa không hề đợi bạn trở về, Người đã theo sát bạn, quỳ dưới chân bạn mà khẩn cầu, mà xin bạn tha thứ cho Người, bởi vì Người đã xúc phạm bạn khi yêu thương bạn bất chấp mọi vết nhơ mà bạn đã tạo ra trong tâm hồn mình. Bạn hãy nhìn xuống đi, rồi cũng như tôi, bạn sẽ nhìn thấy Thiên Chúa quỳ dưới chân bạn từ lâu để khẩn cầu. Xin bạn hãy thương xót Người, bạn nỡ lòng nào…!

Quý vị và các bạn thân mến, trên đây là cái nhìn của anh Phêrô Trần Duy Nhiên về chính mình – tôi, người con hoang đàng. Anh đã qua đời ngày mồng 8 tháng 2 năm 2009, và hôm qua mồng 8 tháng 2 năm 2012 là ngày tưởng niệm tròn 3 năm anh trở về trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa”

Viết và đánh máy xong lúc 1h15 sáng 10/02/2012


Han Pham


http://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=153071098143752&id=100003225887958